Cứ tưởng rằng sau khi hắn nói những lời đó, trên mặt cô nàng kia sẽ xuất hiện một chút vẻ xấu hổ, đâu ngờ, nàng lại ra vẻ không có gì, khẽ phẩy tay: "Ôi chao, Hoàng thượng khen nhầm rồi. Thật ra, người ta không chỉ rất am hiểu biên soạn dã sử*, mà còn rất am hiểu biên soạn chính sử nữa đây! Ngài có muốn phong cho nô tỳ chức sử quan hay gì đó không?" Hừ, không cho nàng ngủ à, thế thì nàng sẽ lôi hắn theo tán gẫu vậy!
*Dã sử là loại kí ức lịch sử được lưu truyền trong dân gian. Khác với chính sử do nhà nước tổ chức hoặc các học giả biên soạn và ấn hành; phần lớn dã sử được truyền miệng từ đời này qua đời khác, đôi khi dưới dạng như truyện cổ tích.
Vừa dứt lời, quyển trục* trên tay vị quan Phó sử kia liền rơi xuống đất, đây rõ ràng là ăn cướp bát cơm của nhau một cách trắng trợn mà! Nhìn thấy ánh mắt lạnh lẽo của Hoàng Phủ Hoài Hàn quét về phía này, ông lại vội vàng nhặt quyển trục kia lên sau đó nước mắt lưng tròng quay sang nhìn bậc đế vương, Hoàng thượng sẽ không đồng ý với nàng thật chứ?
*Quyển trục: loại sách được kết bằng các thẻ tre ngày xưa để dùng thay giấy.
"Tô Cẩm Bình, ngươi có thể vô liêm sỉ hơn được nữa không?" Hoàng Phủ Hoài Hàn đen mặt hét lên.
Cô nàng nào đó vừa nghe thấy vậy, liền cười hì hì lộ ra hàm răng trắng bóc, đắc ý nói: "Hoàng thượng, nô tỳ có răng*, hơn nữa, còn rất chắc khỏe nữa, không tin thì ngài xem thử đi!"
*Ở đây bạn Hoàng Phủ Hoài Hàn nói bạn Tô Cẩm Bình là vô liêm sỉ [wu chi] , nhưng bạn Tô Cẩm Bình cố tình bẻ quặt sang là bạn Hoàng Phủ Hoài Hàn nói bạn Tô Cẩm Bình không có răng [wu chí] .
Chân của vị Hoàng đế nào đó thoáng nhũn ra, suýt nữa thì ngã quỵ xuống đất!
...
Sáng sớm, khi Hoàng Phủ Hoài Hàn mang một đôi mắt gấu mèo lên thiết triều, chịu đựng mọi ánh mắt quái dị của chúng đại thần, thì hắn mới nhận thức sâu sắc mình đã thua triệt để ả tiện nhân kia!
Hoàng Phủ Kình Thương đầy vẻ quan tâm dâng tấu: "Hoàng huynh, quốc sự rất quan trọng, nhưng sức khỏe của huynh cũng quan trọng không kém. Dù có xử lý quốc sự, thì ngài cũng nên đi nghỉ sớm một chút là hơn!"
Tiểu Lâm Tử cũng mang một đôi mắt gấu mèo đứng bên cạnh, vừa nghe Hoàng Phủ Kình Thương nói vậy, liền quay đầu lén chảy nước mắt! Đâu phải Hoàng thượng xử lý quốc sự chứ, rõ ràng là đấu võ mồm với cung nữ kia đến tận sáng mà... Hơn nữa, chuyện càng khiến cho gã không thể chấp nhận nổi đó là... đấu nguyên cả đêm, thế mà Hoàng thượng cũng không thể chiếm thế thượng phong, ngược lại còn nhiều lần tức đến hộc máu!
Phải biết rằng, từ năm chín tuổi, Hoàng thượng đã được khen ngợi là thần đồng, là là thiên tài biện luận đệ nhất Đông Lăng, từng khẩu chiến với đám nho gia, tài năng trấn áp hết đám hiền triết... Vậy mà vừa đụng phải Tô Cẩm Bình kia, ngài liền thất bại... vô cùng thê thảm!!!
Hoàng Phủ Hoài Hàn nghe vậy, khuôn mặt lạnh lùng tuy không có... chút biểu cảm nào, nhưng trong đáy mắt lại hiện rõ vẻ xấu hổ. Hắn hơi quay đầu đi, ho khan một tiếng, rồi lại lạnh lùng nói: "Biết rồi. Tất nhiên trẫm sẽ chú ý!"
"Có chuyện dâng tấu, vô sự bãi triều!" Tiếng Tiểu Lâm Tử lanh lảnh vang lên.....
Tô Cẩm Bình cầm chổi đứng trước cửa Ngự thư phòng ngáp dài, trong lòng vô cùng sảng khoái! Đêm qua nàng không được ngủ, tên cẩu Hoàng đế kia cũng không được ngủ, hơn nữa, bây giờ hắn phải tập trung tinh thần để thiết triều, còn nàng thì có thể đứng đây lười biếng!
Tô Cẩm Bình trở thành ngự tiền quét dọn, đương nhiên Hồng Phong cũng được điều quay trở lại đây. Nhìn thấy nàng ngáp dài, bà khẽ lắc đầu: "Ta nói này, ngươi nên cẩn thận chút thì hơn, đừng đi trêu chọc Hoàng thượng nữa. Ta vào cung bao nhiêu năm, chưa từng thấy một cung nữ nào may mắn như ngươi!" Đắc tội với Hoàng thượng nhiều lần như vậy mà vẫn bình yên vô sự!
Cô nàng nào đó nghe vậy, khóe miệng lại co rút mạnh, cái gì chứ? May mắn à? Đây là do cái vận xui xẻo từ mười tám đời trước thì có ấy! Lại còn nói may mắn à?
"Tiểu Cẩm Cẩm!" Một giọng nói tà mị vang lên sau lưng nàng.
Tô Cẩm Bình quay đầu lại, nhìn thấy ngay Hoàng Phủ Dạ, nàng ngáp một cái, phẩy phẩy tay: "Tiểu Dạ Dạ, huynh đến rồi à?!"
Vừa nghe nàng xưng hô như vậy, tất cả mọi người đều cứng đờ người! Chính Hoàng Phủ Dạ cũng thấy sửng sốt. Tiểu Dạ Dạ à? Cách xưng hô này... rất thú vị!
"Sao hả? Huynh có thể gọi ta là Tiểu Cẩm Cẩm, ta không thể gọi huynh là Tiểu Dạ Dạ sao?" Nàng nhướng mày, cười.
"Được chứ, đương nhiên là được! Tiểu Cẩm Cẩm thích gọi thế nào thì cứ gọi thế ấy!" Hắn phe phẩy cây quạt vàng trong tay, tươi cười nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp của nàng. Không biết vì sao, mới một ngày không gặp, thế mà hắn lại thấy hơi nhớ nàng, cho nên hôm nay mới ma xui quỷ khiến chạy tới đây.
Lúc này đám hạ nhân mới kịp phản ứng, vội vàng hành lễ: "Nô tài/nô tỳ tham kiến Dạ Vương!"
Hắn phe phẩy quạt, bước vài bước đến trước mặt Tô Cẩm Bình, bốn mắt nhìn nhau. Trong đôi mắt màu tím nhạt chứa đầy ý cười, nhìn thấy vẻ nghi hoặc trong mắt nàng, hắn liền ra vẻ không đứng đắn nói: "Tiểu Cẩm Cẩm, nàng có nhớ bản vương không?"
Cô nàng nào đó lườm hắn một cái đầy khinh bỉ, rồi bực mình nói: "Đi đi đi đi! Tránh sang một bên, đừng làm phiền ta quét rác! Nhớ huynh cũng đâu được bạc chứ, ta nhớ huynh làm cái chết tiệt gì!"
Vẻ tự đắc của vị Vương gia cao quý nào đó thoáng cứng lại! Hắn giơ quạt ra, chỉ về phía nàng, mặt đầy vẻ bị đả kích sâu sắc: "Tiểu Cẩm Cẩm, trừ bạc ra, nàng còn biết đến cái gì khác nữa không?"
"Ta còn biết vàng nữa!" Trả lời rất dõng dạc.
Chân Hoàng Phủ Dạ tê liệt, suýt nữa ngã quỵ xuống đất! Sau gáy mọi người cũng toát đầy mồ hôi lạnh!
Bỗng nhiên...
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!