"Chỉ cần là Mộ Dung Thiên Thu ta muốn, ta đều sẽ có được, không tiếc bất cứ giá nào." – Mộ Dung Thiên Thu.
Ta, Mộ Dung Thiên Thu, Nhị Hoàng tử Tây Võ tôn quý. Bởi vì trời sinh có đôi mắt kỳ dị nên phụ hoàng không thích. Ký ức hồi nhỏ đã mơ hồ, chỉ nhớ rõ lúc hai tuổi, mẫu phi thường xuyên ôm ta thở dài, vuốt ve mặt của ta rồi nói: "Nếu là con không có đôi mắt thế này thì tốt."
Ta nghe1nhưng không hiểu nhiều, chỉ cười khanh khách. Lúc hai tuổi, ta chưa từng gặp mặt phụ hoàng, hắn sủng hạnh mẫu phi, không lâu lắm, ta liền có thêm đệ đệ, Mộ Dung Thiên Liệt. Phụ hoàng có vẻ rất thích Thiên Liệt, mỗi lẫn tới đều sẽ ôm hắn, nhưng xưa nay lại không ôm ta, mà chỉ nhìn ta một ánh mắt rất quỷ dị.
Khi ta năm tuổi, ta hiểu được. Ánh mắt như thế, gọi là chán ghét!
Ta còn nhớ rõ, có một lần phụ hoàng8đến, ta và Thiên Liệt vui vẻ đi ra cửa tẩm cung nghênh đón hắn, hắn ôm lấy Liệt, lại nói với ta một câu: "Cút ra xa một chút, trẫm không muốn nhìn thấy ngươi!" Sau đó, chính là những ánh mắt hoặc cảm thông hoặc giễu cợt của đám thái giám và cung nữ.
Câu nói đó, một mực khắc sâu trong lòng ta rất nhiều năm. Nhưng kỳ quái là, ta lại không cảm thấy khổ sở tự ti như những đứa trẻ khác, muốn lui về sau,2muốn trốn đi. Mà thay vào đó là tràn ngập sự cừu hận, nhất là trong sự coi thường và trào phúng của những người trong cung, ta đã tích lũy cừu hận đến cực hạn!
Cũng chính lúc đó, ta phát sinh một suy nghĩ gần như là điên cuồng trong lòng, ta muốn giết hắn! Giết người được gọi là phụ thân của ta, nhưng xưa nay không dùng ánh mắt của phụ thân để nhìn ta, chỉ cần mở miệng là toàn những lời coi thường và nhục4nhã ta! Ý nghĩ này, khi ta bị hù dọa, nhưng ý nghĩ này lại tươi sáng và kiên định, khiến ta không thể nào coi nhe!
Sau này, chúng ta có thêm rất nhiều đệ đệ muội muội, Liệt cũng chậm rãi phai nhạt trong đôi mắt của phụ hoàng. Mẫu phi mặc dù là Thục Phi, nhưng bởi vì nhà ngoại không quyền không thể, nên đã không có ai coi nàng là Hoàng Phi, ta và Liệt thường xuyên bị bắt nạt, bị đối xử lạnh nhạt. Mỗi lần như thể mẫu phi đểu ôm chúng ta mà khóc, nói là nàng vô dụng, nhà ngoại không có quyền thế gì, mới khiến cho chúng ta phải trải qua đoạn thời gian không bằng heo chó này.
Năm sáu tuổi, chúng ta phải đi học ở thư phòng. Trên đường lại gặp Tam Hoàng đế và Ngũ Hoàng đế. Liệt túm chặt tay áo của ta, rất là lo lắng, bởi vì chúng ta đều biết rõ, gặp phải hai người kia, tuyệt đối không có chuyện gì tốt lành.
Quả nhiên, bọn chúng lại giống như ngày thường, vô cùng phách lối đứng trước mặt chúng ta. Chỉ có điều là lần này, bọn chúng nghĩ ra được biện pháp mới, cùng nhau nhấc chân lên, Tam Hoàng đế nói: "Mộ Dung Thiên Thu, Mộ Dung Thiên Liệt, hai tên tiểu tạp chủng các ngươi có tư cách gì học cùng một chỗ với chúng ta? Có tư cách gì được làm hoàng tử cao quý như chúng ta? Chỉ bằng địa vị của người mẹ ti tiện các ngươi sao?
Ta nói cho các ngươi biết, các người chẳng qua chỉ là hai tên tạp chủng, phụ hoàng không đồng ý nhận tạp chủng! Chỉ cần các ngươi bò qua hàng rồi sủa hai tiếng chó, chúng ta sẽ bỏ qua cho các ngươi!"
Hắn nói xong lời này, ta liền hung hăng đấm hắn! Ta đâm đến nỗi máu mũi hắn chảy ra, phụ hoàng sao?! Mộ Dung Thiên Thu ta không có phụ hoàng, ta chỉ biết là, cuối cùng sẽ có một ngày, ta sẽ khiến cho đôi mắt nhìn ta đầy khinh thường của người phụ thân kia chứng kiến ta cướp đi hết thảy của hắn, chứng kiến những huynh đệ đã nhiều lần nhục nhã ta chết dưới kiếm của ta!
Nhưng, lực lượng của ta cuối cùng vẫn quá yếu kém! Bởi vì đây là hành động xúc động nhất thời, không chỉ ta, Liệt cũng bị đánh một trận bầm dập! Bọn hắn là hoàng tử được sủng ái, tự nhiên có vô số cung nhân hỗ trợ. Chúng ta tự nhiên là không địch lại, mà ta, lúc bọn chúng không chú ý, đã nhặt lên một khối đá bén nhọn, giấu trong tay áo, chuẩn bị cùng bọn chúng đồng quy vu tận, nhưng ngay lúc này, một giọng nói uy nghiêm vang lên!
"Dừng tay!"
Tất cả mọi người đều ngừng lại, quỳ rạp xuống đất! Trên mặt tất cả mọi người đều thất kinh, ngay cả hai tên hoàng đệ ngang ngược càn rỡ kia của ta, cũng bị dọa cho đứng nghiêm, không dám động đất, cung kính cúi đầu nói: "Thái tử điện hạ!" Thái tử điện hạ?!
Ta ngẩng đầu nhìn hắn, hắn lớn hơn ta ba tuổi, ánh sáng phản chiếu từ trong ánh mắt của hắn, ta thấy được mình! Thấy được biểu lộ bất khuất và hận ý ẩn giấu của mình! Còn hắn, đôi mắt trên khuôn mặt tuấn nhã của hắn lần lượt nhìn từng người một. Thêm vào đó là một cỗ uy nghiêm độc hữu, cảm giác giống như với phụ hoàng. Hai tay chắp sau lưng, hắn nói với chúng ta: "Đều là anh em ruột với nhau, sao lại đánh nhau ở đây?
Nếu người khác mà trông thấy, còn ra thể thống gì?"
Tam Hoàng đệ và Ngũ Hoàng đệ đều chỉ vào người ta và Liệt rồi nói, không phải lỗi của bọn hắn, là do chúng ta gây sự trước. Đại Hoàng huynh nhìn ta hỏi: "Thật sao?"
Ta chỉ cười lạnh mà nhìn hắn, không nói lời nào. Bởi vì từ trong mắt hán, ta thấy được sự coi thường, cũng chán ghét đôi mắt màu xanh lục của ta. Nhưng, hắn còn muốn tỏ vẻ ôn nhã, diễn một vai hoàng huynh tốt với chúng ta. Nhưng dù sao thì tuổi của Liệt cũng còn quá nhỏ, không hiểu được ý nghĩa trong ánh mắt của hắn, tiến lên một bước, tức giận nói hết mọi chuyện của hai người kia với Đại Hoàng huynh.
Đại Hoàng huynh liếc ta một chút, lại liếc hai người còn đang muốn giảo biện kia một chút rồi nói: "Chuyện này bạn cũng không xử lý được, chờ một lát nữa để phụ hoàng xử lý đi!"
Hắn vừa dứt lời, cuối cùng hai người kia cũng sợ! Bọn chúng hoảng sợ cúi đầu xin lỗi chúng ta, còn không cho chúng ta có cơ hội đáp lời, đã chạy đi như một làn khói.
Sau đó, bởi vì chuyện này mà Đại Hoàng huynh được phụ hoàng khen ngợi! Nói hắn không hổ là Hoàng Thái tử Tây Võ, biết quan tâm huynh đệ, giữ gìn quan hệ huynh đệ, có thể xử lý những chuyện liên quan đến quan hệ giữa các huynh đệ rất tốt, tương lai nhất định sẽ là một Hoàng đế tốt. Đến giờ phút này, Đại Hoàng huynh đối xử với ta và Liệt, càng ngày càng quan tâm hơn, có thể nói là đầy đủ quan tâm.
Liệt khi còn bé từng được phụ hoàng bể trong lòng, tự nhiên là không nhận ra được sự ngoằn ngoèo trong lòng Đại Hoàng huynh. Dần dần, tình huynh đệ giữa Liệt và Đại Hoàng huynh cũng thật tốt, có thứ gì tốt, cũng sẽ đều cho hắn, đối với ta, cũng chỉ cười, những nụ cười này không phải thật lòng. Những ngày đó, chúng ta sống cũng không tệ lắm. Có Đại Hoàng huynh hỗ trợ, trong hoàng cung, không có người nào dám không để chúng ta vào mắt, thậm chí còn rất là cung kính! Có đôi khi ta còn nghĩ, cần gì quan tâm Đại Hoàng huynh có thật lòng đối đãi với chúng ta hay không, thời gian này, tựa hồ cũng không tệ lãm. Chí ít thì nụ cười trên khuôn mặt của Liệt cũng càng ngày càng nhiều, cung nhân cũng có sự tôn trọng cơ bản đối với mẫu phi.
Nhưng, năm ta tám tuổi, tất cả mọi chuyện, toàn bộ bị lật đổ. Mẫu phi gọi ta vào trong cung của nàng. Ngày đó, nàng ăn mặc rất long trọng, là Thục Phi trong quốc yến, mới ăn mặc đẹp đẽ. Nàng cười với ta: "Con trai, tới đây!"
Ta thầm cảm thấy hôm nay nàng có chút không bình thường, nhưng ta vẫn ngoan ngoãn đi tới. Nàng cười hỏi ta: "Thiên Thu, con hận phụ hoàng sao?" "Hận!" Chữ này, ta không do dự gì mà phun ra! Đây là hận ý đã đè ép trong ngực ta nhiều năm, ở hoàng cung, chỉ cần gặp phải phụ hoàng, hắn sẽ không keo kiệt cho ta một biểu lộ chán ghét, khiến ta biết hắn chán ghét ta nên vứt bỏ. Sao ta có thể không hận? Mẫu phi duỗi một ngón tay đặt lên môi của ta rồi nói nhỏ: "Xuyt!
Nói nhỏ một chút, mẫu phi nói cho con, ta cũng hận hắn! Hận không thể giết hắn! Năm đó ở Giang Nam, là hắn trắng trợn cướp đoạt ta vào cung, khiến cho vô cùng bất đắc dĩ mà hủy hôn sự với thanh mai trúc mã. Sau khi tiến cung, hắn hứa hẹn sẽ đối xử với ta tốt cả đời, nhưng sau đó thì sao? Hắn lừa ta!"
Sau khi nói đến đây, mẫu phi biểu lộ ra sự âm tàn! Nàng bỗng nhiên dùng ánh mắt vô cùng cừu hận nhìn ta, cả người giống như bị thứ gì đó kích thích, hung hăng nói với ta: "Đều là vì ngươi! Bởi vì đôi mắt này của ngươi, nếu không phải vì ngươi, ta sao lại bị thất sủng, đều là vì ngươi!".
Ta không dám tin mà nhìn nàng, trong lòng, một tia ôn nhu cuối cùng đã tắt lịm. Hóa ra mẫu phi cũng ghét bỏ ta, nhưng, ta có đôi mắt thế này, là lỗi của ta sao?
Cuối cùng, nàng bình tĩnh lại, vuốt mặt của ta rồi nói: "Thiên Thu, nhưng bất kể thế nào, đây cũng không phải lỗi của con! Con biết không, Đại Hoàng huynh của các con cũng không phải là thật tâm đối đãi với các con, hắn chỉ muốn mượn tay các con, để nịnh nọt trước mặt phụ hoàng mà thôi!
"Con biết!" Khi đó ta mới tám tuổi, nhưng ta không e dè nói cho mẫu phi biết, ta biết!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!