Chương 321: Ngoại truyện 3 HAI NGƯỜI SƯ PHỤ KHÔNG ĐÁNG TIN!

Trên đường đi, thần sắc Bách Lý Như Yên hết sức kỳ quái. Đương nhiên, trong lòng Bách Lý Cẩn Thần cũng kỳ quái, chỉ là vì trời sinh mặt cũng đơ như cha nó, nên không nhìn thấy biểu lộ gì trên mặt mà thôi.

Bởi vì hôm nay đã phát sinh một1chuyện trước giờ chưa từng có. Mẫu thân luôn keo kiệt đến nỗi tính toán từng đồng tiền của bọn chúng, vậy mà hôm nay lại cho bọn chúng mặc họa phục cẩm tú, gấm vóc nhẹ nhàng như mây trôi, lại còn là do nhà máy đệ nhất Tô Châu thực hiện,8chỉ có thể dùng bốn chữ để khái quát, đó chính là "Giá trị không tầm thường!".

Cho nên bọn chúng nghĩ mãi mà không hiểu vì sao hôm nay mẫu thân lại hào phóng như thế, cho bọn chúng mặc quần áo đẹp như vậy, mà trên đường đi lại tiêu tiền như2rác, đây là việc mà mấy năm nay rất ít thấy. Không đúng, bỗng nhiên bọn chúng chợt nhớ lại lần trước đi thăm Kinh Lan ca ca, hình như là cũng dùng tiền như rác thế này, hừm, cuối cùng là vì sao chứ?

Cuối cùng Bách Lý Như Yên cũng không nhịn4được, nhảy đến trước mặt mẫu thân của mình hỏi: "Mẫu thân, chẳng phải nhà chúng ta rất nghèo sao? Sao lại tiêu tiền như rác thế này?" Nó vừa nói xong, mấy người dân đi qua đường lập tức nhìn lại, nhưng rất nhanh lại thu ánh mắt trở về. Hóa ra là người nghèo, vậy mà lại ra ngoài khoe mẽ như mấy kẻ giàu xổi! Đáng xấu hổ!

Sắc mặt Nam Cung Cẩm sa sầm xuống, nhỏ giọng nói: "Mặc dù nhà chúng ta rất nghèo, nhưng mỗi lần ra đường, đều phải gọn gàng xinh đẹp, tất cả đều vì thể diện! Ở trước mặt người ngoài, chúng ta là người có tiền, về chuyện nghèo khó, biết ở trong lòng là được rồi, hiếu chưa?"

"..." Ba cha con nhà Bách Lý im lặng.

Bọn họ ngang nhiên đi trên đường, thể hiện rõ ràng về "Chúng ta là kẻ có tiền" với bốn phía, cứ như vậy mà nghênh ngang đến cổng hoàng cung. Thị vệ ở cổng tự nhiên là nhận ra bọn họ, rất nhanh nhẹn tiến đến nghênh đón bọn họ, đồng thời cũng vô cùng cung kính dẫn bọn họ tiến cung. Ai cũng biết đây là cha mẹ nuôi của Thái tử, cho nên không người nào dám sơ suất lơ là.

Nam Cung Cẩm ôm con vật hiếm có không biết là sói hay hồ ly màu bạc kia, phô ra dáng vẻ "ta là phu nhân cao quý" đi tới. Đi được nửa đường, nàng rất ung dung hỏi thăm: "Hiện tại Kinh Lan đang làm gì?" "Hồi bẩm phu nhân, canh giờ này, Thái tử điện hạ hẳn là đang làm bài tập buổi sáng!" Thị vệ cung kính cúi đầu đáp lời. Làm bài tập sao?! Bước chân Nam Cung Cấm dừng một chút, sau đó nói: "Thế thì cũng không cần thông báo, chúng ta lặng lẽ đi qua nhìn xem!" Nhìn xem Lãnh Tử Hàn và Mặc Quan Hoa dạy dỗ con trai bảo bối của nàng thế nào. Bách Lý Như Yên hưng phấn mở to hai mắt mà nhìn, đây là đi nhìn trộm sao? Mẫu thân muốn đi nhìn trộm sao? Có lẽ Kinh Lan ca ca hiện nay căn bản cũng không chăm chú nghe giảng bài, mẫu thân nhìn thấy nhất định sẽ đánh hắn, ai da! Thế thì thật là quá thú vị! Bách Lý Cẩn Thần nhìn nụ cười trên nỗi đau khổ của người khác trên mặt tiểu muội mình, nó im lặng run rẩy khóe miệng, nha đầu này, có vẻ như trông thấy người khác gặp chuyện không may, nó sẽ vô cùng vui vẻ. Sao mình lại có muội muội thế này chứ? Sau đó, nó không khỏi thở dài một hơi vô cùng già dặn. Cứ như thế, trong mấy người cùng nhau tiến tới, ở giữa lại có một thằng nhóc mới ba tuổi ngửa đầu thở dài vô cùng thâm trầm. Khiến cho trên trán Bách Lý Kinh Hồng và Nam Cung Cẩm xẹt qua một vệt đen, khóe miệng đám thị vệ bên cạnh thì càng không ngừng run rẩy. Đứa nhỏ này mới ba tuổi thôi sao?

Nam Cung Cẩm đã phân phó như thế, tất nhiên hắn phải ngoan ngoãn dẫn đường, cũng không thông báo gì. Nhưng đường đi này lại hết sức kỳ quái, bởi vì hắn lại đưa Nam Cung Cấm đi tới Ngự Hoa Viên, Nam Cung Cẩm càng đi càng cảm thấy không đúng, Ngự Hoa Viên chẳng phải là nơi để ngắm hoa sao? Lớp học không phải ở nơi này mà, trong lòng cảm thấy kỳ lạ, ngoài miệng tự nhiên cũng sẽ hỏi ra: "Lớp học không phải hướng này đúng không?"

"Hồi bẩm phu nhân, do Mặc đại nhân nói, không khí trong Ngự Hoa Viên thông thoáng, có lợi cho thân thể Thái tử điện hạ, cho nên liền lựa chọn Ngự Hoa Viên làm thư phòng lộ thiên!" Thị vệ lau cái trán đầy mồ hôi đáp lại. Khóe miệng Nam Cung Cẩm cũng rất đồng cảm mà co quắp mấy lần, là do bản thân Mặc Quan Hoa không chịu được trong thư phòng phải không?

Xa xa, nàng đã trông thấy một đứa bé mới bốn năm tuổi, ngồi ngay ngắn trên ghế, tay cầm bút lông sói, thoăn thoắt viết chữ ở trên trang giấy lớn. Đứa bé kia có một gương mặt lạnh lùng nhưng rất xinh đẹp, ở mi tâm có một nốt ruồi son nổi bật, càng cầu hôn đoạt phách người khác. Mặc dù tuổi còn nhỏ, nhưng cũng có thể đoán được sau khi lớn lên nó có thể điên đảo chúng sinh đến thế nào. Đôi lông mày nho nhỏ của nó hơi nhíu lại, môi mỏng nhếch lên, bộ dạng cực kỳ tập trung. Nhưng, phía đối diện nó, người làm thầy của nó, là người mà nghe nói có tài sắc đều có một không hai trong thiên hạ, giờ phút này đang ngồi ở một cái bàn đằng trước, tay chống đầu mình ngủ ngon. Cả người lộ ra vẻ vô cùng lười biếng mà thanh thản, không giống người đang lên lớp dạy cho học sinh một chút nào.

Nam Cung Cẩm nhìn bóng lưng Mặc Quan Hoa, nhịn không được mà lặng lẽ nghiến răng, có sự phụ nào như thế này sao? Sớm muộn gì cũng giáo dục con nuôi của mình thành vớ va vớ vẩn! Đang định phát tác, Quân Kinh Lan bỗng nhiên ngẩng đầu lên, nhìn tới sư phụ của mình cách đó không xa, nhịn không được mà thở dài một hơi, đúng kiểu ông cụ non, khiến cho sau đâu Nam Cung Cẩm và Bách Lý Kinh Hồng lại xẹt qua một vệt đen.

Thầm nghĩ, trẻ con bây giờ đều như thế này sao! Đầu tiên là con trai thở dài, giờ lại tới Kinh Lan cũng thở dài như thế.

Quân Kinh Lan đặt bút xuống, mà trong tích tắc đặt bút xuống này, chỉ một cái đặt bút nhẹ nhàng, đã đánh thức Mặc Quan Hoa dậy. Hắn đưa tay xoa xoa mi tâm mình, bộ dạng còn muốn ngủ nữa hỏi: "Học như thế nào rồi?"

Ngay tại lúc này, một người đàn ông áo đen dáng vẻ ngông cuồng cười lạnh tiến đến: "Học như thế nào rồi à? Ngươi gục ở đây ngủ ngon lành như thế thì sao người biết được thằng bé học như thế nào rồi?"

Người này chính là Lãnh Tử Hàn chứ không ai khác. Quân Kinh Lan bất đắc dĩ vuốt vuốt mi tâm của mình, lại nữa! Lại nữa rồi! Mặc Quan Hoa cười một tiếng, nhìn như vô cùng ôn nhu, nhưng thực ra là sóng to mãnh liệt. Hắn đứng dậy, nhanh chân đi tới trước mặt Quân Kinh Lan. Cầm trang giấy trước mặt nó lên, sau khi nhìn lướt qua, bèn đưa cho Lãnh Tử Hàn nhìn: "Thấy rõ chưa, sách lược trị quốc, đổ nhi của ta viết không sai một chữ nào!

Chẳng lẽ chuyện này còn chưa đủ để chứng minh thực lực của người sư phụ này sao?".

Đôi mắt Lãnh Tử Hàn quét qua tờ giấy trên tay hắn, khóe môi cuồng ngạo tà tứ khẽ nhếch lên: "Thực lực của ngươi sao? Thực lực của ngươi là mỗi ngày ngủ gà ngủ gật ở đây! Ném cho Kinh Lan một quyển sách để tự mình nghiên cứu, ngươi còn không biết xấu hổ nói đây là thực lực của mình à!"

"Đây gọi là tự học thành tài, người như người chỉ hiểu võ công thô kệch, sao có thể hiểu được mấy chuyện này!" Mặc Quan Hoa nhìn Lãnh Tử Hàn đầy khinh thường, ngôn từ trong lời nói cũng đẩy xem thường.

Tự học thành tài ư?! Hắn vừa nói xong câu này, sắc mặt Nam Cung Cẩm liền đen thui lại, ba hoa bốc phét, cái gì mà tự học thành tài chứ! Nếu có thể tự học thành tài, vậy thì cần tên sự phụ không đáng tin như người để làm gì? Lãnh Tử Hàn cười lạnh một tiếng: "Ta là người chỉ biết võ công thô kệch, cũng đã dạy được Kinh Lan tuy còn nhỏ, nhưng không có cao thủ nào trong đại hội có thể địch lại. Nhưng người thì sao?

Ngươi xem ngươi làm được gì, chỉ có giỏi tìm nơi không khí trong lành để ngủ thôi!"

"Đừng nói cứ như ngươi..." Mặc Quan Hoa đang muốn cải lại.

Trông thấy hai người này đang muốn cãi vã, Quận Kinh Lan vội vàng cắt ngang: "Sư phụ, đã đến giờ học võ rồi!"

Một câu nói kia, trực tiếp cắt đứt những lời hai người định nói. Lãnh Tử Hàn hừ lạnh một tiếng, nhìn Mặc Quan Hoa đầy khinh thường một chút, sau đó mới nói với Quân Kinh Lan: "Đi theo ta!"

Quân Kinh Lan còn chưa kịp nhấc chân, Mặc Quan Hoa đã hấp tấp chạy theo. "Ngươi đi theo nó làm gì?" Giọng điệu của Lãnh Tử Hàn vô cùng bất thiện.

Mặc Quan Hoa hừ lạnh một tiếng: "Ta không đi theo thì không biết người còn muốn dùng biện pháp tàn nhẫn nào tra tấn đồ nhi bảo bối của ta nữa!" Quân Kinh Lan bất đắc dĩ đi theo phía sau bọn hắn, nhẹ nhàng vuốt vuốt mi tâm của mình, lại ngửa mặt lên trời thở dài một tiếng.

Nam Cung Cẩm đau lòng đến nỗi khóe mắt chảy ra mấy giọt nước mắt, Kinh Lan quá đáng thương, mới có một ít tuổi thế này mà gặp phải hai tên sư phụ quái đản! Trước kia bọn họ đến thăm đứa bé này, luôn luôn viết thư nói trước một tiếng, Kinh Lan sẽ buông xuống tất cả, đi nghênh đón bọn họ, cho nên bọn họ vẫn luôn không có cơ hội nhìn thấy cảnh tượng này. Nhưng bây giờ, nhìn dáng vẻ của đứa nhỏ kia, có lẽ đã phải chịu độc hại thời gian không ngắn.

Sau lưng nàng truyền đến giọng nói trong trẻo và cao ngạo của Bách Lý Kinh Hồng, nói ra cái nhìn của mình, để giải thích cho Nam Cung Cẩm: "Lãnh Tử Hàn làm người cuồng ngạo, không bị trói buộc, xưa nay thuận hắn thì sống, nghịch hẳn thì chết, tự nhiên là muốn mọi người làm việc theo quy củ của hắn. Tính tình Mặc Quan Hoa mặc dù tùy tiện một chút, nhưng cũng là một nhân vật có một không hai trong thiên hạ, tự có mấy phần cao ngạo và tôn nghiêm không thể buông xuống được. Cho nên hai người đó đối đầu với nhau là chuyện rất bình thường."

Đây cũng chính là đạo lý "Một núi không thể có hai hổ" từ xưa đến nay. Hai người đó đều đứng trên đỉnh cao của đại lục, tự nhiên đều vô cùng cuồng ngạo.

Bách Lý Như Yến nghe thế, cứ như là chính mình phải chịu cảnh đó vậy, bèn giơ tay lau khóe mắt không có một giọt nước mắt nào của mình, nói bằng giọng nức nở: "Thế nên đáng thương cho Kinh Lan ca ca liền bị kẹp giữa hai người bọn họ, trái phải đều bị bắt nạt!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!