"Không cần" Hắn nhẹ phun ra hai chữ, còn có cảm giác hơi nhếch nhác.
Đôi mắt phượng như mang ý cười, cũng không tiếp tục làm khó hắn.
Sau đó, lại một khoảng im lặng, bỗng nhiên, hắn lại chủ động lên tiếng: "Ta muốn biết…" Ba chữ nói ra, nhưng lại không có vế sau.
"Nói đi!" Nàng cất kỹ lọ thuốc, ghé vào đầu giường, đôi mắt phượng loé lên ý cười, có chuyện khiến hắn cảm thấy hứng thú là tốt rồi, ít nhất cũng chứng minh hắn vẫn là con người.
Kết quả là, sau khi hỏi xong, một lúc lâu cũng không thấy nói tiếp.
Đầu Tô Cẩm Bình như bị lửa đốt phừng phừng, nàng đã nhận thức sâu sắc ba từ "thiếu tự trọng" rồi, ba từ đó cũng không đủ để hình dung nàng nữa! Vì sao nàng cứ phải dùng mặt nóng mà áp lên cái mông lạnh này của hắn chứ? Hả?! Chẳng lẽ nàng ở cổ đại đến ngu người rồi, buồn chán quá đâm ra thích tự ngược à?
"Thôi đi, hỏi cái này cũng không nói, cái kia cũng không nói, không có lòng gì hết. Ta về đây, mấy ngày nữa lại đến." Nói xong, nàng ra vẻ phẫn hận xoay người rời đi.
Đôi mắt như ánh trăng say lòng người thản nhiên nhìn theo bóng nàng, đôi môi mỏng hơi giật giật, nhưng cuối cùng vẫn nhẹ nhàng khép lại…
Tô Cẩm Bình bước ra cửa, đóng kỹ cửa lại giúp hắn. Một cơn gió thu thổi qua, hoa lê bay tán loạn trước mắt nàng, đôi môi anh đào cũng từ từ cong lên, làm sao nàng lại không biết nửa câu sau của hắn định nói gì chứ?
Ta muốn biết… mục đích của cô!
Nàng biết hắn không tin nàng, nhưng nàng cũng có tự tin rằng, cuối cùng sẽ có một ngày, hắn tin nàng! Chỉ là, hiện giờ chính nàng cũng không hiểu vì sao mình không kìm được lại muốn trêu chọc hắn. Có điều, rất nhiều chuyện cũng không cần thiết phải hiểu, muốn làm thì cứ làm thôi.
…
Nhiều ngày nay, đám người Tô Cẩm Bình vội như lên trời, rốt cuộc cũng đến sinh thần của Hoàng Phủ Hoài Hàn.
Trong một toà cung điện tráng lệ, cây cột được dát vàng uy nghiêm khí phách đứng vững ở giữa, một con rồng vàng quấn quanh cột bay lên, các vị đại thần đều tự ngồi vào vị trí của mình, trò chuyện vui vẻ. Chỉ có hai người, biểu cảm không hề tốt.
Một người là Tả tướng Thượng Quan Cẩn Duệ, không biết vì sao, nụ cười thường trực trên môi đã biến mất không thấy đâu nữa, chỉ cúi đầu tự rót rượu uống một mình, cũng không biết đang suy nghĩ gì.
Người còn lại, chính là Hữu tướng Tô Niệm Hoa. Mặt lão đen như đít nồi! Lão có bảy người con gái, con gái cả Tô Cẩm Thu được gả vào Hoàng cung, làm Hoàng quý phi, thân phận tôn quý không cần nói cũng biết. Con gái thứ sáu Tô Cẩm Bình, vừa tiến cung được vài ngày đã bị biếm xuống làm cung nữ, khiến cái mặt già của lão mất hết thể diện! Mỗi khi các vị đại thần nhìn thấy lão, trong mắt đầy vẻ chế nhạo!
Trong đáy mắt u ám thoáng hiện lên những tia sáng sắc lạnh, nếu biết trước thế này, năm đó không nên giữ nó lại!
Không biết ai cất giọng nói: "Ý, sao Dạ Vương không tới nhỉ?"
"Ha ha ha…" Một tiếng cười trầm thấp vang lên: "Nhị hoàng huynh của ta, chỉ sợ lại đang say xỉn ở Trầm Hương các rồi, lần nào yến hội mà huynh ấy không đến muộn nhất, chẳng lẽ các vị đại nhân vẫn chưa quen sao?"
Giọng nói đầy vẻ trào phúng, cũng thể hiện rõ sự ghen tị.
"Ngũ Hoàng huynh nói rất đúng, lại nói, Nhị Hoàng huynh cũng là công thần lớn nhất của Đông Lăng ta, không biết đã loại bỏ sự tịch mịch của biết bao nhiêu cô gái khuê các rồi." Bát Vương gia Hoàng Phủ Lam tiếp lời.
Hoàng Phủ Thương Địch cười lạnh: "Tiệc mừng thọ của Đại Hoàng huynh, mà Ngũ Hoàng đệ và Bát Hoàng đệ lại nói ra những lời ô uế như thế, không sợ để thánh giá nghe được sao?"
"Ha ha, tuy Tiểu Cửu là nhỏ nhất, nhưng cũng muốn nhắc nhở các vị Hoàng huynh, nói năng phải chú ý một chút. Nhị Hoàng huynh cũng không phải người dễ đối phó đâu!" Hoàng Phủ Dật phe phẩy một cây quạt thuỷ mặc, chậm rãi bước vào.
"Cửu Vương gia đã trở lại à?" Khắp nơi đều vang lên tiếng bàn tán.
"Tiểu Cửu, tên nhóc nhà đệ, còn biết về nữa à!" Hoàng Phủ Thương Địch và Hoàng Phủ Vũ đều vui mừng.
Khuôn mặt tuấn tú khẽ nở nụ cười: "Thọ yến của Đại Hoàng huynh, Tiểu Cửu mà không trở lại thì không khéo sẽ bị lột da mất! Có điều, vừa bước vào đã nghe Ngũ Hoàng huynh và Bát Hoàng huynh trách móc Nhị Hoàng huynh, nếu không lên tiếng một hai câu, thì đệ cảm thấy có lỗi với Nhị Hoàng huynh!"
Đôi mày rậm của Hoàng Phủ Vũ khẽ nhướng lên: "Đừng để ý bọn họ, ông đây tung hoành sa trường bao nhiêu năm còn có thể ngửi thấy vị chua kia, chỉ sợ là táo vừa mọc cũng không chua đến mức này!"
"Ngươi!" Ngũ Vương gia Hoàng Phủ Thanh đang định nói gì thì một giọng nói the thé vang lên đã cắt đứt lời hắn…
"Hoàng thượng giá lâm!" Giọng của Tiểu Lâm Tử vang lên ở cửa.
Toàn bộ đại điện thoáng yên tĩnh hẳn… Rồi đồng thanh hô to: "Ngô hoàng vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!