Chương 20: Ai bảo ngươi không nghe lời này

"Vì sao à?" Tô Cẩm Bình nhất thời nghẹn lời, nàng cũng không biết vì sao. Nàng chỉ biết hắn là người đầu tiên khiến nàng cảm thấy đau lòng, cũng là người đầu tiên khiến nàng có cảm giác muốn bảo vệ.

Thấy nàng không nói gì, hắn lại thản nhiên nói tiếp: "Là thương hại sao?" Giọng điệu hắn như có như không, nếu không chú ý lắng nghe, thì có lẽ sẽ không nghe thấy.

Thương hại? "Không phải!" Nàng to giọng đáp, to đến mức khiến chính nàng cũng phải lắp bắp kinh hãi: "Tô Cẩm Bình ta cũng không có thừa thãi nhiều lòng thương hại như vậy. Có lẽ bởi vì trong lòng ta coi huynh là bạn!"

Bạn à? Chữ này khiến hắn hơi hoảng hốt, khẽ nhắm mắt lại, dựa vào thân cây, không định nói thêm gì nữa.

"Này, huynh có muốn rời khỏi hoàng cung không?" Nếu hắn cũng không muốn ở trong cung, vậy bọn họ có thể kết bạn, rồi cùng trốn.

Nàng vừa dứt lời, hắn đã mở to hai mắt, đôi ngươi màu xám bạc sâu như hồ nước, nhưng cũng chứa nhiều tia sáng lạ: "Cô, có mục đích gì?" Hắn lại bất tri bất giác bỏ đi sự đề phòng đối với cô gái này. Cảm giác chưa bao giờ có này khiến cho lòng hắn dấy lên một cảm giác bất an khó hiểu.

"Mục đích á?" Tô Cẩm Bình đùa cợt liếc nhìn hắn một cái: "Mục đích là kết bạn, cùng trốn khỏi hoàng cung!"

Hắn ngẩn người, tia sáng lạnh trong mắt cũng biến mất. Nàng lại đột ngột ghé sát vào tai hắn: "Mắt của huynh, thật sự không nhìn thấy sao?"

Nghe vậy, trên mặt hắn cũng không biểu cảm gì, chỉ dựa vào cây, thản nhiên nhắc lại lời của nàng: "Trong lòng có trăng sẽ biết trăng đẹp thế nào. Không nhìn thấy thì sao?" Giọng nói trầm thấp, nghe như khúc nhạc tiên.

Nghe hắn nói vậy, Tô Cẩm Bình lại cười, vỗ vỗ vai hắn: "Được rồi, được rồi, không trêu huynh nữa!"

Đôi mày đẹp hơi nhíu lại, hắn chưa bao giờ thích người khác chạm vào hắn. Cô gái này đã chạm vào hắn rất nhiều lần, nhưng hắn lại không hề thấy phản cảm chút nào. Thế này là sao???

Gió thu thổi qua cũng khiến nàng hơi lạnh, nàng nhìn hắn hỏi: "Lạnh không?"

Hắn từ từ nhắm mắt không đáp lời, giống như đang ngủ.

"Được rồi, được rồi, về thôi. Nhìn dáng vẻ yếu đuối của huynh, nếu bị lạnh đến hỏng người thì ta lại đau lòng!" Nói xong nàng cũng ngẩn người, vì sao hắn bị lạnh thì nàng lại đau lòng?

Lông mi hắn cũng run lên, yếu đuối? Đau lòng? Mà khiến hắn khó hiểu chính là từ "lại" kia…

"Khụ khụ, ý ta nói là, nếu chúng ta đã là bạn, huynh mà bị lạnh rồi ốm, thì ta chắc chắn sẽ đau lòng." Tô Cẩm Bình lập tức tìm cách tự biện giải cho mình.

Nàng xoay người một cái nhảy xuống dưới, cười tươi như hoa nhìn hắn: "Còn không mau xuống đi?"

Vạt áo trắng tung bay, đôi giày nam không vương chút bụi nào đáp xuống mặt đất, đạp lên mấy đoá hoa nhỏ rơi trên mặt đất, cả vườn thơm ngát. Đã là cuối mùa thu, hoa lê trong cung nở rất đẹp.

Nàng đứng trước mặt hắn, đôi lông mày thanh tú nhướng lên, vừa rồi nàng ngồi bên trái hắn, nên không để ý tới vết máu ứ đọng trên má phải của hắn: "Có đau không?" Mấy tên đó xuống tay thật ác độc! Dù sao nàng cũng đã quan tâm tới chuyện của hắn, vậy thì cứ quan tâm cho trót đi.

Đôi môi mỏng nhếch lên, rõ ràng không định trả lời.

Trong lòng Tô Cẩm Bình thầm tự ngửa mặt lên trời khinh bỉ mình. Ai có thể nói cho nàng biết, vì sao nàng lại muốn chạy đến đây mà dán mặt nóng vào mông lạnh của người ta không? Đây không phải là đặc biệt thích bị ngược trong truyền thuyết sao?

"Được rồi, được rồi, huynh về đi!" Cô nàng nào đó chép miệng, sống chết cũng không thèm mở miệng ra à. Khuôn mặt nhỏ nhắn xinh xắn lộ rõ vẻ bất đắc dĩ. Nam nhân này thật quá kiêu ngạo!

Còn hắn, giống như con rối gỗ, nghe lời nàng, chậm rãi đi về phòng mình, chỉ để lại cho nàng một bóng lưng cô độc. Bóng người mặc áo bào trắng, tay áo tung bay giống như tiên nhân đạp lên ánh trăng mà đi, từ từ biến mất trong bóng đêm tối mịt mù.

Cảm giác đau lòng khó hiểu bị kiềm hãm trong ngực như bừng lên, bước nhanh lên trước vài bước, đứng bên phải hắn. Nàng nghiến răng, thầm nguyền rủa. Xem ra, hôm nay nàng không chỉ thích bị ngược, mà còn mất tự trọng đến cùng cực!!!

Khuôn mặt lạnh lùng xuất hiện vẻ kinh ngạc. Hắn quay đầu nói: "Ngươi…" Con ngươi màu ánh trăng vẫn không có chút tiêu cự, không nhìn thẳng vào mặt nàng.

"Vì ta thấy huynh không nhìn thấy, sợ huynh đi qua đi lại rồi đâm đầu vào cây chết mất!" Nàng liếc nhìn hắn, nghiến răng nghiến lợi nói, cũng vô cùng cáu giận với hành động của mình.

Khoé môi hắn hơi run rẩy, nhẹ giọng nói: "Không cần, đường này ta quen rồi."

"Nói nhiều lời vô nghĩa thế làm gì! Đừng có phụ lòng tốt của người ta!" Nàng chép chép miệng. Cho tới giờ, nàng không hề biết mình lại là người không biết xấu hổ như vậy. Người này đã không cảm động thì thôi, còn nhiều lần bỏ qua thể diện của nàng nữa!

Sau đó, không gian hoàn toàn im lặng, hai người cứ như vậy đi tới, chỉ nghe thấy tiếng bước chân và tiếng gió lạnh đến thấu xương.

Đến cửa, Bách Lý Kinh Hồng dừng bước, đang định đẩy cửa thì dừng lại. Nàng vẫn chưa đi sao?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!