Chương 9: Tu tiên cũng cần phải ăn cơm

Translator: Nguyetmai

Lúc này, Thạch Thanh Phong đã biến thành một giọt nước đường thơm ngọt. Mọi người kiểm tra xong đều quây quanh, muốn lôi kéo làm quen với hắn. Dù sao, có được mối quan hệ thì sau này chuyện gì cũng dễ dàng.

Nguyên Đạo Tông có hàng vạn đệ tử ngoại môn, mấy ai có thể gây dựng quan hệ được với đệ tử nội môn cơ chứ? Ít nhất lôi kéo làm quen được với Thạch Thanh Phong, sau này có bị bắt nạt, lôi tấm chiêu bài Thạch Thanh Phong này ra, ít nhiều gì cũng sẽ khiến người ta kiêng dè.

Tiêu Liên Nhi liếc nhìn Tiêu Minh Y, thầm nghĩ, tuy đại tiểu thư có kiêu ngạo thật, nhưng cũng không hề ngu ngốc.

Khó khăn lắm Tiêu Minh Y mới chen được vào trong đám người. Nàng ta thở hổn hển, ngẩng đầu nhìn Thạch Thanh Phong, cười ngọt ngào: "Thạch ca ca, huynh lợi hại thật đấy! Thể chất của muội là thuộc tính Thủy Mộc, mười tuổi rồi mà mới Luyện Khí tầng ba. Huynh có thể chỉ bảo cho muội được không?"

Thạch Thanh Phong đang mỉm cười hàn huyên cùng những người tới làm quen, đột nhiên nghe thấy một giọng nói non nớt mềm mại gọi mình là ca ca. Hắn cúi đầu xuống nhìn, là một tiểu cô nương trắng trẻo như cục bột, mặc một chiếc váy đỏ rực, đôi mắt long lanh kia nhìn đáng yêu không tả nổi. Hắn bất giác nhẹ giọng nói với nàng ta: "Trong Tông môn có cả vạn đệ tử, sư huynh không phải là người giỏi nhất đâu.

Thể chất của ta và muội khác nhau, công pháp tu luyện cũng khác nhau, làm sao sư huynh chỉ bảo cho muội được chứ?"

Tiêu Minh Y hơi mếu máo: "Trong lòng của Minh Y, Thạch ca ca cực kỳ cực kỳ lợi hại luôn ấy! Công pháp khác nhau, nhưng huynh cũng có thể chỉ bảo cho muội một chút bí quyết tu luyện mà!"

Dáng vẻ tủi thân yếu ớt này khiến lòng Thạch Thanh Phong mềm nhũn cả ra: "Sau này nếu sư huynh có thời gian, nhất định sẽ cùng thảo luận với sư muội."

Tiêu Minh Y kinh ngạc, vui mừng nhìn hắn, cười tít mắt nói: "Muội tên là Tiêu Minh Y, sau này ca ca không được quên muội đâu đấy."

Thạch Thanh Phong mỉm cười gật đầu: "Một tiểu sư muội đáng yêu như thế này, sư huynh sẽ không quên đâu."

Hắn ngẩng đầu, nhìn thấy Tiêu Liên Nhi đi theo Tiêu Minh Y, bèn thuận miệng hỏi một câu: "Tu vi của vị tiểu sư muội này thế nào?"

Không chờ Tiêu Liên Nhi kịp nói gì, Tiêu Minh Y đã nhanh miệng đáp ngay: "Kinh mạch của muội ấy bị chặn cứng không thể tu luyện được, là nha hoàn tới đây để hầu hạ muội thôi."

Ồ, thì ra là gia tộc tu tiên lân cận núi Thanh Mục đưa tới để làm đệ tử tạp dịch à? Đã không thể tu luyện, thì những đệ tử tạp dịch bình thường trong Tông môn cũng vẫn có địa vị cao hơn nàng ta. Trên mặt Thạch Thanh Phong thoáng hiện lên vẻ thương hại. Thấy Tiêu Liên Nhi sắp vùi cả đầu vào trong túi hành trang, giọng điệu của hắn càng dịu dàng hơn: "Dùng thân thể phàm trần vào Tông môn, ăn nhiều gạo tiên, rau tiên, hít thở thật nhiều linh khí gột rửa toàn thân, cũng có thể cường thân kiện thể, gia tăng tuổi thọ đấy."

Thiếu niên này có tư chất đáng kinh ngạc, toát lên phong thái công tử dịu dàng như ngọc. Chiếc áo gấm màu lam nhạt trên người hắn, cùng với chiếc tiêu ngọc bích nơi thắt lưng kia đều khiến Tiêu Liên Nhi vô thức nghĩ đến Hàn Tu Văn, nên từ đáy lòng nàng bỗng sinh ra cảm giác bài xích với hắn. Nàng như không hề nghe thấy, chẳng nói một lời, vẫn cúi đầu rụt cổ ôm chặt túi hành trang như một tiểu nha đầu nhà quê mới tới.

Mấy người vây quanh Thạch Thanh Phong lấy lòng hắn nhìn thấy nàng như vậy thì không kìm được lên tiếng trách mắng: "Không biết phép tắc gì cả! Không nghe thấy sư huynh đang nói chuyện với ngươi à?"

"Đúng thế, đến một câu cảm ơn mà cũng không biết đường nói."

"Đưa theo một nha đầu quê mùa thế này tới làm gì vậy không biết!"

Tiêu Minh Y chợt cảm thấy rất mất mặt, lại không muốn để lại ấn tượng xấu trước mặt Thạch Thanh Phong, nên vội vàng nói: "Liên Nhi là cô nhi, bằng tuổi muội. Từ nhỏ muội ấy đã hầu hạ muội rồi. Nếu không đưa muội ấy vào Tông môn, muội sợ trong nhà sẽ có người ức hiếp muội ấy."

Nàng ta chắn trước mặt nha hoàn nhỏ mà mình mang tới, môi mím thật chặt, khuôn mặt nhíu lại như cái bánh bao nhỏ. Nhìn dáng vẻ của nàng ta, mọi người đều thấy trong lòng mềm nhũn, đồng loạt xin lỗi Tiêu Minh Y: "Tiêu sư muội lương thiện thương người, chúng ta vốn không nên so đo với người phàm tục mới phải."

Thạch Thanh Phong lại dặn dò Tiêu Liên Nhi: "Sư muội chăm sóc quan tâm đến muội như thế này cũng là cơ duyên của muội. Tông môn là vùng đất giàu linh khí, dẫu sao cũng sẽ rất khác với chốn phàm tục. Muội cố gắng hầu hạ tận tâm, sau này ắt sẽ có vận may của riêng mình."

Khuyên bảo ân cần, ôn hòa lễ độ, nhưng Tiêu Liên Nhi càng nghe lại càng bùng lửa giận. Nếu nàng vẫn còn tu vi ở kỳ Nguyên Anh, chắc chắn nàng sẽ túm lấy thằng nhãi này đè xuống đất, sau đó ra sức mà đánh, vừa đánh vừa chửi: "Này thì nhã nhặn lịch thiệp này! Này thì lễ độ dịu dàng này!"

Sướng biết bao nhiêu cơ chứ!

Nhưng giờ thì nàng chỉ có thể ảo tưởng mà thôi… Nàng chậm rãi lên tiếng nói: "Nhờ lời chúc phúc của công tử, nhất định Liên Nhi sẽ trân trọng cơ duyên này, tận tâm hầu hạ tiểu thư."

Chẳng biết vì sao, Thạch Thanh Phong lại nghe ra sự châm chọc và lạnh lùng từ lời nói của nàng. Hình như cô bé này rất không thích hắn thì phải! Hắn chăm chú nhìn kỹ lại, thì Tiêu Liên Nhi vẫn ôm túi hành trang, cúi thấp đầu như trước. Thạch Thanh Phong thầm nghĩ, chắc chắn là cảm giác của hắn sai rồi. Một cô bé gầy gò nhút nhát như vậy sao có thể châm chọc mình được chứ?

Cứu vãn được thể diện, lại được mọi người khen ngợi, trong lòng Tiêu Minh Y rất thỏa mãn: "Thạch ca ca, muội đi Tông môn báo danh trước đây. Huynh nhớ tới ngoại môn thăm muội nhé."

Nhận được câu trả lời chắc chắn của Thạch Thanh Phong, nàng ta nhanh chóng kéo Tiêu Liên Nhi quay người rời đi.

Tiêu Minh Y cầm ngọc bài của Tiêu gia trang đến thẳng bàn đăng ký, trở thành đệ tử ngoại môn. Nàng ta lĩnh túi chứa đồ có ngọc bài thân phận, quần áo này nọ, rồi được đệ tử đón tiếp đưa vào nơi ở của Ngoại Sơn Môn.

Đỉnh Thiên Khung chiếm vài trăm dặm, giữa Tiền Sơn Môn và Ngoại Sơn Môn là những nhà viện được xây chi chít, dày đặc.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!