Chương 8: Thiếu niên thiên tài

Translator: Nguyetmai

"Liên Nhi! Còn đờ ra đó làm gì? Xuống xe đi!" Tiêu Minh Y nhìn nàng đầy khinh miệt, trong lòng thầm nghĩ, quả nhiên là thứ quê mùa trần tục, nhìn thấy khí thế của Tông môn đã sợ hết hồn rồi. Chờ đến khi vào trong Tông môn, nhìn các kiểu thủ đoạn của Tiên gia thì không biết còn sợ hãi đến mức nào nữa. Nghĩ tới đây, nàng ta bất giác giở giọng quở trách, "Thu cái vẻ mặt ngu xuẩn chưa trải sự đời của ngươi lại đi.

Ngươi dám để cho bản tiểu thư bị mất thể diện với người ngoài, thì ta sẽ đuổi ngươi về thẳng Tiêu gia trang đấy!"

"Nô tỳ biết rồi ạ!" Tiêu Liên Nhi cố gắng kiềm chế tâm trạng kích động của mình, cúi đầu rũ mắt theo Tiêu Minh Y xuống xe.

Nơi kiểm tra đệ tử nhập môn nằm ở Ngoại Sơn Môn cả trăm trượng. Đó là một quảng trường đá xanh rất rộng lớn. Tất cả những người đi xe ngựa tới đây đều phải dừng lại ở đó rồi đi bộ vào trong.

Tiêu Minh Y đưa Tiêu Liên Nhi xuống xe, dẫn nàng đi vào.

Bên rìa quảng trường đá xanh có dựng một bức bình phong trong suốt. Chỉ vừa đặt chân vào tới quảng trường, một nguồn sức mạnh dịu nhẹ đã ập về phía Tiêu Liên Nhi. Tiêu Liên Nhi đã sớm biết đến sự tồn tại của bức bình phong này. Nàng không muốn bị kẻ khác nhận ra sơ hở, lại không muốn phải ngã chổng vó làm trò cười cho thiên hạ. Vì thế, nàng thử thò mũi chân ra, cơ thể lung lay một thoáng rồi đứng vững.

Bên cạnh trùng hợp có một người đeo túi hành trang cắm đầu cắm cổ lao vào, bị bắn ngược thẳng ra ngoài, ngã ngồi xuống đất khiến xung quanh vang lên những tiếng cười nhạo ầm ĩ.

"Không có tư chất tu tiên mà còn dám bước chân vào lãnh địa của Tiên gia à!"

"Không biết tự lượng sức mình!"

"Đúng là cái đồ chưa trải sự đời! Tưởng rằng ai cũng có thể tùy tiện bước vào được hả? Hay hắn cho rằng đây là vườn hoa nhà hắn, muốn đi thế nào cũng được?"

Những người dựa vào thực lực của bản thân để đến đây khảo sát vô cùng coi thường những gia tộc tu tiên ở lân cận núi Thanh Mục, vì họ không chỉ tranh giành suất vào làm đệ tử với người khác, mà còn được mang theo cả người hầu để hầu hạ. So sánh hai bên với nhau, đương nhiên sẽ nảy sinh ra sự đố kỵ và bất bình. Lúc này, nhìn thấy có người hầu đi cùng gia tộc tu tiên đó bị mất mặt, nên họ thỏa sức mà ném ra đủ lời châm chọc chế giễu.

"Tiểu thư!" Tiêu Liên Nhi gọi Tiêu Minh Y một tiếng đầy vẻ tội nghiệp, ấm ức.

"Đặt ngọc bài lên kết giới là có thể vào được. Thông minh chút đi!" Tiêu Minh Y không muốn bị người ta chế nhạo, lặng lẽ đưa ngọc bài chứng minh thân phận của Tiêu gia trang cho Tiêu Liên Nhi.

"Theo sát ta!" Nói xong Tiêu Minh Y bèn dẫn đầu đi trước. Khi quay lại nhìn, nàng ta thấy Tiêu Liên Nhi đã ôm túi hành trang, cúi đầu vào quảng trường theo mà không khiến bất cứ kẻ nào chú ý tới rồi. Nha đầu này coi như cũng khá thông minh. Tiêu Minh Y hài lòng, khẽ mím môi, cất ngọc bài đi.

Chính giữa quảng trường có một đám sương mù màu trắng hình bầu dục, ngưng tụ ở đó không tan.

Các đệ tử Nguyên Đạo Tông đứng duy trì trật tự nơi này, cho những người tới dự thi lần lượt đi vào trong màn sương mù kia.

Tiêu Liên Nhi biết, đây là đề thi đầu tiên: huyễn trận. Chỉ những người bước ra được khỏi huyễn trận này mới có thể đến được tấm bia đá đo lường ở quảng trường để tiến thành đề thi thứ hai: Kiểm tra tu vi và tư chất.

Tiêu Minh Y không cần kiểm tra, chỉ cần giơ ngọc bài Tiêu gia trang ra là đã được đệ tử dẫn tới tới tấm bia đá đo lường đó rồi.

Tấm bia đá đo lường hình chữ nhật, cao chừng hơn một trượng, chất đá màu xám xịt, bên trên có khảm chín đường viền đen sáng rực. Khi chân khí vỗ vào trên tấm bia đá, bia đá đo lường sẽ phát ra các tia sáng khác nhau.

Truyền thuyết kể rằng, khi mà trời đất còn chưa phân định rạch ròi, càn khôn hòa thành một thể, không có trăng sao, không có ngày đêm, không có lạnh hay nóng, tất cả đều vô cùng hỗn độn. Thế nhưng, trong sự hỗn độn đó lại tự nhiên sinh ra một nguyên khí rất tinh khiết. Rất lâu rất lâu về sau, nó đã phân tách mớ hỗn độn kia làm hai, hình thành nên trời đất, càn khôn. Sau đó, nó lại tiếp tục sinh ra vật chất Kim, Mộc, Thủy, Hỏa, Thổ.

Ngũ hành có tương sinh tương khắc, thúc đẩy sinh ra linh khí ngũ hành. Trời đất cũng từ đó mà phát triển tuần hoàn, sinh sôi không ngừng nghỉ.

Trong hàng ngàn hàng vạn chúng sinh, sau khi luyện thành công pháp, chỉ có một số người có thể dẫn dắt linh khí ngũ hành phiêu du trong trời đất chảy vào trong cơ thể mình. Số người này được coi là có tư chất tu tiên.

Trong cơ thể con người có mười hai kinh mạch liên kết toàn thân. Khi linh khí được hút vào trong cơ thể, nó sẽ xuôi theo mười hai kinh mạch này để dàn thành một vòng tuần hoàn Đại chu thiên*, số linh khí kia sẽ có thể biến thành chân khí giữ lại trong đan điền của mọi người. Luyện ra được chân khí cũng chứng tỏ đã tiến được vào kỳ Luyện Khí.

(*) Đại chu thiên là thuật ngữ chuyên dụng mà đạo gia cổ đại hay dùng, ý chỉ Trái đất quay quanh Mặt trời đúng một vòng.

Lúc này, thân thể được chân khí gột rửa liên tục, tạp chất sẽ dần dần được bài trừ, sinh ra cảm giác thay da đổi thịt. Nếu không ngừng tu luyện, chân khí sẽ từ từ gia tăng, dần dần tích đầy đan điền. Khi chân khí trong đan điền tràn đầy, nó giống như một lọ nước đã đầy, không thể tăng thêm chân khí vào nữa, thì đó chính là lúc người ta đạt được tới cảnh giới viên mãn của tầng thứ chín kỳ Luyện Khí.

Bấy giờ, nếu muốn làm đan điền dung nạp được nhiều chân khí hơn, thì sẽ phải đả thông tám dòng kỳ mạch trong cơ thể, để chân khí từ khí hóa thành dịch.

Giống như đất đai không thể không có dòng nước thấm nhuần, chân khí như dịch thể chảy xuyên qua tám dòng kỳ mạch. Kể từ đây, cơ thể con người trở nên dồi dào sức sống, nối liền với sinh khí của trời đất, đó, có nghĩa là đã đột phá kỳ Trúc Cơ thành công.

Sau khi bước vào kỳ Trúc Cơ, người ta mới chính thức trở thành một tu sĩ thực thụ, tuổi thọ tăng lên một trăm năm mươi tuổi, bắt đầu bước chân vào con đường tu tiên dài đằng đẵng.

Muốn đả thông được tám dòng kỳ mạch thì cần có một lượng chân khí cực lớn tác động liền mạch. Khi không đủ chân khí, có thể dùng Trúc Cơ Đan quý hiếm để hỗ trợ. Có rất nhiều người, hoặc là không có đan dược, hoặc là sau khi có được đan dược rồi lại không thể tác động liền mạch để đả thông kỳ mạch. Nếu vậy, họ chỉ có thể dừng lại ở kỳ Trúc Cơ, thở dài nhìn con đường tu tiên mù mịt kia, chờ đến khi hết tuổi thọ rồi qua đời mà thôi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!