Translator: Nguyetmai
Có lẽ vết máu thấm ra từ vết cứa trên cổ Thủy Tâm đã ảnh hưởng đến tâm trạng của Tiêu Minh Y, nên mấy ngày sau đó, nàng ta không hề gọi Tiêu Liên Nhi hái hoa Liệt Dương vào để cắm nữa.
Hoa Liệt Dương nhanh chóng nở rộ hết cả luống.
Nhìn nó gần ngay trước mắt mà không để lấy được, cả ngày ánh mắt Tiêu Liên Nhi chỉ quanh quẩn bên luống hoa đó.
Tiêu Minh Y đi dạo đến vườn thuốc, nhìn thấy luống hoa kia cũng thấy hơi bực bội, bèn sai Tiêu Liên Nhi cắt đi: "Đám hoa này nhìn khó chịu quá, cắt hết chôn xuống đất đi."
"Vâng ạ." Tiêu Liên Nhi cắt đầy một giỏ hoa, trong lòng cũng không nỡ chút nào, nhưng Tiêu Minh Y đã bắt chôn thì buộc phải chôn thôi. Để dây dưa thêm thì tự dưng lại thành phiền phức.
Đào hố xong, Tiêu Liên Nhi đặt hết số hoa kia vào.
Thấy mặt nàng đầy vẻ tiếc xót, Tiêu Minh Y thầm nghĩ, dù sao vào Tông môn cũng vẫn cần Tiêu Liên Nhi trung thành phục mình mình. Bản thân Tiêu Minh Y cũng chẳng để tâm đến mấy bông hoa Liệt Dương rẻ tiền này, bèn xua tay nói: "Thôi bỏ đi, đừng chôn nữa. Ngươi cầm về phòng mà cắm."
Tiêu Liên Nhi ngớ người, hai mắt sáng rực lên: "Nô tỳ tạ ơn tiểu thư!"
"Chỉ mấy bông hoa vô dụng thôi mà, sao nó lại vui vẻ thế chứ?" Tiêu Minh Y thầm nghĩ, mắt nhìn Tiêu Liên Nhi chằm chằm.
Tiêu Liên Nhi giật thót mình, quyết định tạm thời không ăn hoa Liệt Dương nữa, để đỡ bị Tiêu Minh Y sinh lòng nghi ngờ.
Nhưng Tiêu Minh Y lại không nói thêm gì cả, quay người bỏ đi.
Hái hoa Liệt Dương cắm đầy trong một chiếc bình bụng to xuống, Tiêu Minh Y thầm cảm thấy có lẽ mình đã quá đa nghi rồi.
Hai ngày sau một vài đóa hoa héo rũ, Tiêu Minh Y không đến nhà gỗ nữa. Tiêu Liên Nhi len lén gom cánh hoa lại, cách bảy tám hôm sau, nàng đã gom được hết số hoa héo kia, rồi chôn cành hoa khô héo xuống đất.
Một ngày trước khi lên đường, Tiêu Minh Y theo trang chủ và phu nhân tới từ đường bái biệt gia tộc, không ở trong phủ, mà trong viện cũng sẽ không có ai đến vườn thuốc tìm mình. Tiêu Liên Nhi quyết định làm liều một phen, thử ăn một lần hết sạch số cánh hoa của hai mươi tư đóa hoa Liệt Dương kia xem có thể hóa giải được lớp dược lực mỏng manh cuối cùng đang bao bọc đan điền của mình hay không.
Nàng ăn từng đóa từng đóa một.
Nguyên tố hệ Hỏa sinh ra từ hoa Liệt Dương càng lúc càng nhiều. Lúc ăn đến đóa cuối cùng, trong bụng Tiêu Liên Nhi như vừa nuốt cả một đống củi cháy vậy, nóng đến mức trán nàng toát mồ hôi, bụng dưới cũng âm ỉ đau nhức.
Nàng ngồi xếp bằng vận công, dùng thần thức dẫn nguyên tố hệ Hỏa vào mài mòn kết tinh của dược lực kia. Tầng kết tinh tỏa ra từng lớp sương mù, thoát ra từ lỗ chân lông của nàng. Sương mù càng lúc càng dày đặc, dần dần bao kín cả cơ thể của nàng lại. Trên lông mày lông mi của nàng cũng kết thành một lớp sương trắng. Nàng cảm thấy có một ngọn lửa nóng ở đan điền, ngoài da lại như có một lớp băng tuyết dán lên.
Sự kích thích giữa hai luồng nóng và lạnh khiến toàn thân nàng khe khẽ run lên.
Nguyên tố hệ Hỏa quá nhiều, còn chưa kịp hóa giải hết lớp kết tinh dược lực kia thì thần thức của nàng đã bắt đầu âm ẩm đau đớn rồi.
Nếu tiếp tục như thế này, chắc chắn thần thức sẽ bị tổn thương.
Tiêu Liên Nhi không nỡ bỏ cuộc, nghiến răng cố khống chế luồng khí kia, bán sống bán chết xông vào đan điền, trong đầu nổ ầm một tiếng, nàng tối sầm mặt mũi rồi nhũn người ngã xuống sạp.
Nàng nằm mơ thấy mình ở Bắc Mạc.
Nàng men theo vết nứt của dòng sông băng sâu không thấy đáy, không ngừng bay xuống dưới, cũng không biết đã bay bao lâu rồi. Tiếng gió lạnh căn cắt của Bắc Mạc bị nàng vứt bỏ hết sau lưng mình. Nàng bay vào trong một thế giới vô cùng tĩnh mịch, tay cầm một viên bảo thạch phát ra tia sáng lam nhạt, chiếu sáng cả bốn phía của dòng sông băng trong suốt.
Đến cuối của vết nứt, trong lớp băng dưới chân nàng chợt xuất hiện vài vệt xanh lục.
"Lan Hàn Tinh!"
Vệt xanh lục đó bay về phía nàng. Giống như một con cá thỏa sức vẫy vùng trong nước, nhẹ nhàng phá vỡ lớp băng lạnh kiên cố kia để tới bên nàng.
Nàng đưa tay ra, vui sướng muốn đón lấy nó…
Cửa phòng bị đẩy mạnh ra, then cài cửa gãy vụn, chiếc cửa gỗ phát ra tiếng va đập ầm ầm.
Tiêu Liên Nhi giật mình bừng tỉnh khỏi cơn mơ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!