Chương 5: Đại tiểu thư đa nghi

Translator: Nguyetmai

Vấn đề chắc chắn nằm ở món canh thịt thỏ ngày hôm nay.

Sau khi Tiêu Minh Y ăn nó, trong canh thịt thỏ sinh ra linh khí khiến toàn thân nàng ta nóng bừng lên vô cùng thoải mái. Nàng ta không muốn lãng phí, bèn ngồi xếp bằng, định hấp thụ linh khí đó để tu luyện.

Chưa bao lâu sau, cơ thể của nàng ta bắt đầu ngứa ngáy, từng nốt mẩn đỏ nổi lên với tốc độ mắt thường có thể nhìn thấy, khiến nàng ta sợ đến mức hét toáng lên. Nhìn khuôn mặt nổi đầy mụn đỏ của mình trong gương, dù sao Tiêu Minh Y cũng chỉ là cô bé mới tám tuổi, sợ hãi đến mức khóc xé cổ họng.

Đại phu trong trấn lũ lượt chạy tới Tiêu gia trang, tất cả các loại canh thuốc cũng lũ lượt chảy vào bụng Tiêu Minh Y, nhưng vốn dĩ chẳng có tác dụng gì hết.

Trang chủ phu nhân khóc đến mức hai mắt như quả đào, cầu xin trang chủ tới Nguyên Đạo Tông lấy thuốc: "Thứ Minh Y ăn là thịt yêu thú cấp thấp, loại độc này nếu không có linh đan của Tiên gia thì không thể chữa trị được đâu."

Trang chủ bực bội đi qua đi lại trong phòng: "Đan dược hiếm hoi đắt đỏ như vậy, chỉ có dùng linh thạch mới có thể mua được. Trong nhà tổng cộng chỉ có ba mươi viên linh thạch hạ phẩm, còn phải gom góp để hai năm nữa cho Minh Y vào Nguyên Đạo Tông có cái mà dùng. Để tôi xem thế nào đã, nếu ngày mai con bé vẫn không có chuyển biến tốt, thì tôi sẽ tới Tông môn cầu xin giúp đỡ vậy."

Đúng lúc này, Thủy Tâm thấp giọng bẩm báo: "Bẩm trang chủ, tiểu nha đầu rửa rau ở nhà bếp kia tới ạ. Con bé nói con bé có cách chữa cho đại tiểu thư."

Trang chủ và phu nhân trao đổi với nhau bằng ánh mắt rồi nói: "Cho con bé vào đi."

Thủy Tâm đi tới cửa viện, hù dọa nàng: "Con bé đáng thương này, đừng trách ta không nhắc nhở ngươi, nếu trước mặt trang chủ và phu nhân mà ngươi nói xằng nói bậy, không chữa được cho tiểu thư thì họ sẽ lập tức đánh chết ngươi đấy!"

Trong lòng Tiêu Liên Nhi thầm nghĩ, chẳng phải mình đúng là con bé đáng thương hay sao? Kiếp trước trong nhẫn chứa đồ của nàng có tới hơn triệu linh thạch, đã bao giờ phải dùng thủ đoạn thế này với một đứa bé tám tuổi để có được một viên linh thạch hạ phẩm, mua một túi thảo dược cấp thấp cơ chứ?! Thật đúng là mất hết thể diện.

Nàng cúi đầu: "Đa tạ Thủy Tâm tỷ tỷ đã nhắc nhở."

Thủy Tâm nghi ngờ nhìn nàng một cái, thầm nghĩ lẽ nào nha đầu này tinh mắt nhìn thấy có kẻ hạ độc trong canh thịt thỏ hay sao? Nếu thực sự là vậy, thì có thể rửa sạch hiềm nghi của mình rồi.

Nghĩ vậy, ánh mắt cô ta nhìn Tiêu Liên Nhi cũng dịu đi rất nhiều. Thấy chiếc áo khoác trên người nàng vừa bẩn vừa ẩm ướt, sau lưng còn bị quất rách một mảng, cô ta bèn vẫy tay sai nha đầu cầm một chiếc áo khoác cũ tới cho Tiêu Liên Nhi thay, sau đó mới đưa nàng vào trong phòng chính.

Khoảnh khắc tấm rèm bông được kéo lên, hơi ấm trong phòng lập tức phả vào mặt. Tiêu Liên Nhi siết chặt nắm tay, nàng tuyệt đối không thể thất bại được.

Bước vào trong phòng, nàng quỳ xuống đất, nhỏ giọng nói: "Nô tỳ thỉnh an trang chủ và phu nhân."

Trang chủ thấy nàng còn nhỏ tuổi nên lúc quất roi cũng chỉ sượt qua lưng nàng. Ông ta không ngờ rằng tiểu nha đầu lúc đó bị roi quất cũng không rên lên một tiếng đó, mới thoáng sau đã chạy tới mật báo rồi. Chẳng lẽ con bé nhìn thấy người hạ độc thật ư?

Ông ta từ tốn hỏi: "Ngươi chạy việc vặt trong nhà bếp phải không? Hôm nay là ngươi chịu trách nhiệm rửa đồ ăn hả?"

"Dạ vâng, năm nay nô tỳ tám tuổi, đã làm việc vặt ở nhà bếp được hai năm rồi ạ. Nhờ có trang chủ và phu nhân tốt bụng thu nhận, cho Liên Nhi có cơm để ăn. Bất luận thế nào, nô tỳ cũng không thể nhẫn tâm nhìn đại tiểu thư sinh bệnh được!"

Trang chủ lẳng lặng nhìn tiểu nha đầu trước mặt.

Ông ta vốn dĩ không tin rằng một đứa bé tám tuổi có thể chữa khỏi cho con gái mình: "Ngươi ngẩng đầu lên nào."

Tiêu Liên Nhi sợ hãi ngẩng đầu.

Trang chủ quan sát nàng kỹ càng. Ánh mắt tiểu nha đầu này không hề trốn tránh, thậm chí không hề run rẩy, mặc cho ông ta quan sát từ trên xuống dưới. Dáng vẻ thẳng thắn này khiến trang chủ hơi tin vào lời mà nàng nói.

Ông ta trầm ngâm một lát rồi hỏi: "Đại tiểu thư ăn canh thịt thỏ xong thì phát bệnh, ngươi có biết con bé trúng độc gì không?"

Lời của trang chủ ẩn giấu sự sắc bén. Tiêu Liên Nhi nói nàng biết chữa như thế nào, như vậy chắc chắn nàng cũng biết là ai đã hạ độc.

Chỉ tiếc rằng đó đã là chuyện của hơn một trăm năm trước rồi, Tiêu Liên Nhi thực sự không biết trong gan thỏ đó chứa thứ độc gì. Nàng chỉ còn nhớ chuyện đó và cách giải độc mà thôi, cuối cùng mèo mù vớ cá rán, nàng lại thoát được nghi vấn mà trang chủ đề ra.

"Nô tỳ cũng không biết ạ. Lúc nô tỳ còn nhỏ có nghe mẹ từng nhắc đến một chuyện, rằng có người ăn loại thỏ đó xong sẽ bị nổi mụn đỏ toàn thân, uống thuốc gì cũng không có tác dụng, chỉ có dùng nước rau cần dại trên núi để tắm rửa thì những mụn đó mới biến mất."

Trang chủ nghe tới đây thì thấy rất nghi ngờ: "Mẹ của ngươi là…"

Mắt Tiêu Liên Nhi rưng rưng: "Nô tỳ là đứa bé bị bỏ rơi, được mẹ nhặt về gia trang nuôi lớn. Mẹ nô tỳ bị bệnh đã qua đời rồi ạ. Trước đây bà ấy làm việc ở nhà bếp."

Trang chủ phu nhân thấp giọng hỏi ma ma quản gia bên cạnh, nhận được câu trả lời: "Lão gia, hai năm trước Tiêu ma ma ở nhà bếp bị bệnh qua đời. Lúc trước các loại thịt yêu thú đều do bà ấy nấu. Là những món mà người thích ăn nhất đấy ạ."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!