Chương 49: Đệ tử Vạn Thú Môn

Translator: Nguyetmai

Khi tiếng thú gầm vang vọng trong rừng thẳm, đệ tử Nguyên Đạo Tông cũng nghe thấy. Lúc dựng trại, cả Lưu Nguyên và Thạch Thanh Phong đều cân nhắc đến vấn đề an toàn, bên ngoài doanh trướng đều thiết lập trận pháp. Thế nhưng, đây là đêm đầu tiên vào bí cảnh lại nghe thấy tiếng hung thú gào thét như thế này, gần như ai ai cũng đều mất ngủ.

Vừa đến sớm mai, người của hai đội chủ động tập hợp lại.

Thạch Thanh Phong nói: "Lưu sư huynh, ngươi và ta mỗi người dẫn theo năm đệ tử đi lên phía trước dò đường được không? Có tình huống gì cũng tiện để các sư đệ sư muội kịp thời né tránh."

Như vậy cũng tốt, nếu phát hiện ra linh thảo cao cấp, dù là Thạch Thanh Phong hái được, thì hắn ta cũng có thể nói ra, không sợ hắn giấu riêng. Nghĩ vậy, Lưu Nguyên bèn gật đầu đồng ý.

"Sư huynh, muội đã ở Luyện Khí tầng chín rồi, muội đi theo huynh!" Tiêu Minh Y không nỡ xa Thạch Thanh Phong.

"Tiêu sư muội, muội cũng nghe thấy tiếng thú gầm rồi đó. Sẽ rất nguy hiểm! Muội ở lại đây thì hơn." Thạch Thanh Phong gọi năm đệ tử của điện Bắc Thần ra.

Hơn mười người lập tức bay về dãy núi trung tâm.

Tiêu Minh Y nhìn theo bóng hắn, sau đó cũng đạp kiếm Thôn Vân lao theo không chút do dự.

Sáng sớm, Tiêu Liên Nhi thở ra một hơi khí bẩn rồi ngừng thiền định.

Hư Cốc cũng mở mắt ra. Hắn bước ra ngoài nhà gỗ duỗi người cho đỡ mỏi, nhìn thấy hai người Lãnh Quyền vẫn còn ngồi trên cây, tức đến bật cười: "Vẫn còn đó kìa! Xem ra quyết định bám dính lấy chúng ta rồi, làm sao đây?"

Trong rừng sâu bay lên một làn sương mù sớm mai, Tiêu Liên Nhi cũng đã nghĩ ra một cách, bèn ném mấy trận cờ ra. Sương mù dày đặc từ mặt đất phun lên, bao trọn lấy cả khu vực này. Nàng thu nhà gỗ và trận đá vào, thấp giọng cười nói: "Trận ảo sương mù ngươi tặng ta đó. Dù sao nó cũng rẻ, vứt đi cũng không tiếc gì. Họ vẫn sẽ tưởng rằng đây là trận pháp cấp cao nên không dám xông vào.

Cứ để họ từ từ ngồi chờ ở đây đi."

Nhờ có sương mù che lấp, hai người rời khỏi gốc cây cổ thụ kia, bước lên dải lụa Thiên Hỏa Doanh bay thẳng về phía núi cao chính giữa bí cảnh.

Bay đến trước núi, họ mới phát hiện ra dãy núi ở chính trung tâm này không hề nhỏ chút nào. Sơn cốc, khe sâu san sát, địa hình vô cùng phức tạp. Đỉnh núi tuyết nhô lên ở chính giữa được ánh mặt trời chiếu vào, ánh lên tia sáng tuyết trắng khiến người ta hoa mắt.

"Liên Nhi sư muội! Hư Cốc!"

Trên dải lụa Thiên Hỏa Doanh có hai người đang đứng, tốc độ phi hành cũng không nhanh. Lúc Thạch Thanh Phong và Lưu Nguyên nhìn thấy họ, cả hai đều vận pháp bảo bay về phía hai người.

"Hư Cốc, ngươi có pháp bảo phi hành không?" Tiêu Liên Nhi nhỏ giọng hỏi.

"Có chứ ạ! Sư tổ cho con rồi."

Tiêu Liên Nhi suýt thì bị cậu ta chọc tức chết: "Có mà sao ngươi không nói sớm? Lúc nào cũng đi ké ta! Ta còn tưởng rằng ngươi không có chứ!"

Hư Cốc ném một chiếc đĩa Bát Quái ra, đứng lên, trong lòng ấm ức vô cùng: "Lần nào cũng là tiểu sư tổ kéo con đi, có hỏi con đâu nào."

"Liên Nhi, đêm qua muội không sợ hãi chứ?"

"Đám Lãnh Quyền đâu?"

Thạch Thanh Phong và Lưu Nguyên cùng lên tiếng hỏi.

Câu nào cũng đều khiến Hư Cốc thấy không vui cả. Cậu ta lồng tay vào tay áo, nói: "Đêm qua chúng ta còn nướng vài con dê Linh Nham để ăn cơ. À phải rồi, lúc chúng ta đi ngủ, Lãnh sư huynh Lãnh Quyền và vị sư huynh kia còn tự xung phong nhận việc, canh chừng ban đêm giúp chúng ta. Họ ngồi trên cây canh chừng cả một đêm đấy. Sáng sớm nay thấy họ ngủ trên cây say sưa quá, chúng ta cũng không tiện đánh thức nên đành đi trước.

Nếu hai vị sư huynh không có việc gì nữa thì ta và tiểu sư tổ xin phép cáo từ, đi dạo xung quanh chút."

Lưu Nguyên sa sầm mặt xuống: "Ta là đội trưởng, ta cần phải chịu trách nhiệm cho sự an toàn của các ngươi. Các ngươi tự ý hành động khiến cho ta không thể không chia người ra đi tìm các ngươi. Ra khỏi bí cảnh, ta nhất định phải bẩm báo chưởng môn để trị các ngươi tội không nghe lời."

Hư Cốc vô cùng tức giận: "Ta nói này, Lưu Nguyên, ngươi canh chừng chúng ta làm gì chứ? Ra khỏi bí cảnh, theo quy tắc đã định thì sẽ phải nộp hết linh thảo lên. Ai nộp, ai không nộp, tự có các vị trưởng lão Nguyên Anh quyết định. Ngươi đừng tưởng rằng ngươi đổi một cái thắt lưng, đeo thêm nhẫn chứa đồ thì các trưởng lão không nhìn ra được. Ngươi rảnh như vậy, thì tốt nhất nên ngẫm nghĩ hướng đi cho chính mình đi!"

Đệ tử điện Bắc Thần đều nhìn về phía chiếc thắt lưng ngọc ở hông Lưu Nguyên, sau đó cùng hiểu ý bật cười.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!