Chương 45: Một cái tát

Translator: Nguyetmai

Xuyên qua mây mù, mọi người nhìn thấy rõ ràng tình hình trên đỉnh Thủ Ô. Đỉnh núi đã được sửa sang lại, chừa ra một khoảng đất bằng phẳng. Phía trước lõm sâu vào, hình thành một hang núi thật sâu. Cửa động đại khái có mấy chục người canh giữ. Liếc mắt nhìn tới, chỉ thấy tối tăm mù mịt không rõ tận cùng.

Trên không trung có bảy đạo ánh sáng bay tới, mặc trang phục của các tông môn khác nhau, dừng ở trước những tu sĩ Nguyên Anh khác. Chúng đệ tử biết, chưởng môn và trưởng lão của ba tông bốn môn đã đã tới đông đủ.

"Chư vị tiểu hữu, lão đạo là Viêm Chân của Đan Tông. Tất cả mọi người đều là đệ tử ưu tú do các tông môn tuyển chọn ra, có lẽ đã nghe qua về bí cảnh ở núi sau của Đan Tông rồi." Viêm Chân làm chủ nhà, mở miệng nói.

Ông ta là đại đan sư cửu phẩm duy nhất tại đại lục Thương Lan này. Thể chất tính Hỏa. Tiêu Liên Nhi mới chỉ nghe về ông ta qua miệng của sư tôn Nhược Thủy đạo quân, trước nay chưa từng nhìn thấy người thật. Trong lòng nàng không khỏi cảm thấy tò mò.

Khuôn mặt của Viêm Chân đạo quân nhìn còn chưa tới bốn mươi, Tiêu Liên Nhi đoán một chút, thì biết sau hai trăm tuổi ông ấy mới kết anh thành công.

Trước kia nàng vẫn luôn rất thắc mắc, đan sư ở Đan Tông nhiều như lông trâu, tại sao lại có số lượng trưởng lão Nguyên Anh ít nhất trong ba tông bốn môn? Gần quan được ban lộc, ắt hẳn đệ tử Đan Tông có thể ăn đan dược như ăn bánh chứ?

Kết quả Nhược Thủy đạo quân lắc đầu nói với nàng rằng: "Hạ Tiên giới nào có nguyên liệu cấp cao đâu chứ? Đệ tử Đan Tông say mê đan thuật, không có thời gian cả ngày ở ngoài tìm kiếm nguyên liệu. Giá trị vũ lực lại thấp, đành phải hình thành nên quan hệ cùng có lợi với các tông môn khác, thế nên mới có thể làm cho hơn vạn đệ tử tiếp tục đi xa hơn trên con đường luyện đan."

Tiêu Liên Nhi nhớ rõ rằng lúc đó mình vẫn thấy khó hiểu, hỏi sư tôn: "Vậy vì sao không thể một nửa đệ tử luyện đan, một nửa đệ tử tu luyện pháp thuật ạ? Tự mình tìm tài liệu cung cấp cho mình dùng, chẳng phải là được rồi sao?"

Nhược Thủy đạo quân trả lời nàng một câu: "Đan Tông có đan sư và đan thuật cấp cao, nếu chỉ cung cấp cho một mình mình, thì sẽ cách thời điểm diệt tông chẳng bao xa!"

Lúc này, mặt Viêm Chân đạo quân trầm xuống, khí thế uy nghiêm của tu sĩ Nguyên Anh lập tức ập xuống đám đệ tử Luyện Khí. Nhìn đám đệ tử quỳ rạp cả xuống vì sự uy nghiêm đó, ông lại chậm rãi nói: "Trong bí cảnh, ngoài linh thảo ra, có lẽ còn có cơ duyên khác đang chờ các ngươi. Vạn Thú Môn gặp phải chặn giết trên đường tới đây. Tại sao chứ? Các tu sĩ trên đại lục Thương Lan hi vọng có thể phá hủy kết minh của ba tông bốn môn chúng ta, hi vọng đệ tử Luyện Khí của bọn họ cũng có thể tiến vào bí cảnh để tìm cơ duyên. Cho nên, khi các ngươi tiến vào bí cảnh, đừng quên rằng, các sư huynh, sư thúc, thậm chí là sư tổ của các ngươi đang chém giết cùng rất nhiều tu sĩ thèm muốn bí cảnh này, để cho các ngươi có thể bình an vượt qua ba tháng ở trong đó! Hi vọng các ngươi ở bên trong bí cảnh có thể bảo vệ nhau, chớ phụ sự kỳ vọng của trưởng bối các tông môn!"

"Vâng!" Đệ tử bên dưới cùng hô to.

Màn phát biểu thực xuất sắc! Buổi nói chuyện khiến cho chúng đệ tử sôi trào nhiệt huyết, mọi người đồng tâm hiệp lực, sức mạnh như thành đồng.

Có điều, đáng tiếc, nàng không phải chim non mới rời tổ.

Viêm Chân đạo quân rất lợi hại!

Sách lược của Đan Tông luôn là cột các tông môn vào với nhau đúng không? Viêm Chân đạo quân nói như thế hẳn là có ý này rồi.

Tiêu Liên Nhi lén nhìn Hàn Tu Văn. Mặt gã vẫn hiền hòa như thế, nụ cười trên mặt vẫn ấm áp như thế. Nhưng ánh mắt của gã khi nhìn về phía Viêm Chân đạo quân không thể lừa được Tiêu Liên Nhi. Gã đang ghen ghét.

Tu vi Nguyên Anh Trung kỳ, cho dù mình luyện đến tu vi bằng gã đi chăng nữa, muốn áp đảo để phá hủy tu vi của gã cũng rất khó. Ánh mắt Tiêu Liên Nhi lại nhìn sang Viêm Chân đạo quân, thời gian còn dài, nàng sẽ nghĩ ra biện pháp đối phó với Hàn Tu Văn.

"Chư vị đạo hữu có thể bắt đầu được chưa?" Viêm Chân xoay người dò hỏi mấy vị tu sĩ Nguyên Anh. Mọi người gật đầu, tất cả cùng xoay người rót chân khí vào trong hang núi.

Bảy luồng ánh sáng bay ra từ tay của các tu sĩ Nguyên Anh.

Cửa động đen như mực đột nhiên phát ra ánh sáng, một quầng sáng màu bạc xuất hiện ở cửa động.

Viêm Chân đạo quân nói: "Nhớ kĩ, lối vào bí cảnh cùng lắm chỉ có thể duy trì trong ba tháng. Mỗi người đều có một túi chứa đồ. Khi viên đá quý khảm trên túi phát ra ánh sáng màu đỏ thì tất cả mọi người đều nhanh chóng tới lối đi để rời khỏi bí cảnh. Nếu không, thì mặc cho số phận thôi! Tu sĩ Trúc Cơ ở trong bí cảnh, một khi trúc cơ thành công thì sẽ bị đẩy ra khỏi bí cảnh.

Nhớ lấy."

Đệ tử các tông môn tiến lên nhận túi chứa đồ theo thứ tự, lục tục đi qua màn chắn.

"Tiểu sư tổ, là do sư tổ và tổ sư gia dặn dò, người đừng chê ta phiền toái." Hư Cốc khom lưng buộc dải lụa thắt trên eo hai người vào với nhau, cầm tay Tiêu Liên Nhi.

Tiêu Liên Nhi dở khóc dở cười, thấy hắn sốt sắng đến mức lòng bàn tay đổ đầy mồ hôi thì đành phải nhịn xuống.

Thạch Thanh Phong đi trước hai người, đột nhiên quay đầu lại: "Đừng sợ! Ta đi vào trước rồi chờ muội!"

Tiêu Liên Nhi không để ý tới hắn, quay đầu nhìn thoáng qua, không ngoài dự liệu nhìn thấy ánh mắt đầy căm thù của Tiêu Minh Y. Qua bốn năm, nếu Thạch Thanh Phong cách xa mình một chút, thờ ơ một chút, có lẽ Tiêu Minh Y sẽ bớt hận đi chăng? Sớm biết mối hận của Tiêu Minh Y không giảm thì năm đó nàng đã mua luôn chuôi kiếm Thôn Vân cho rồi, giảm độ uy hiếp đi một chút.

Hư Cốc kéo Tiêu Liên Nhi bước tới màn chắn.

Cảm giác như đi xuyên qua một thác nước đang chảy, không khí mang đến cảm giác đặc dính. Thân thể đột nhiên nhẹ bẫng, tới một thế giới khác.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!