Chương 43: Trên thuyền Mây

Translator: Nguyetmai

Mười ngày đã qua, Thanh Phong trưởng lão chờ đợi mỏi mòn, "Con bé này, không lẽ tới lúc quan trọng này lại không đi được ư?"

Hư Cốc đã trở thành một thiếu niên cao lớn, có tu vi Luyện Khí tầng chín, đứng ở sau lưng Thanh Phong, giữ tư thế duỗi cổ ngóng trông y như ông.

Thanh Phong đập bộp lên đầu hắn ta, "Nhớ cho kĩ, vào trong bí cảnh rồi, tìm được linh thảo hay không cũng không quan trọng, ngươi phải bảo vệ tiểu sư tổ cho tốt. Con bé ở đâu thì ngươi phải theo đó. Để mất người thì đừng có mơ được Trúc Cơ Đan nhé!"

"Đệ tử hiểu ạ!" Hư Cốc chỉ vào không trung, "Tổ sư gia, tiểu sư tổ xuất quan rồi!"

Thanh Phong thả tay xuống, ngồi xuống ghế, hừ một tiếng, "Ta còn chưa già đâu nhé!"

Tiêu Liên Nhi vừa ra khỏi hồ Trừng Tâm là Thanh Phong đã biết rồi. Hằng năm, khi đệ tử chân truyền trong nội môn thi đấu tranh đoạt đan dược, Thanh Phong không hề gọi Tiêu Liên Nhi tham gia.

Bốn năm trước, nàng may mắn tự mình thắng được một viên đan dược. Cũng không phải năm nào cũng có may mắn như thế. Tu vi của nàng không cao, lên đài có khác nào làm bia ngắm sống cho người ta, Thanh Phong không nỡ.

Bóng trắng bay vào trong điện chính. Mắt Hư Cốc hoa lên, một thanh phi đao trong suốt đã đè lên cổ hắn ta: "Ngươi lại thua rồi nhé!"

"Con… con muốn đấu với người lúc nào chứ?" Hư Cốc không phục cãi lại, "Con không kịp đề phòng, không tính."

Phi đao hóa thành nước, bắn lên đầy mặt Hư Cốc.

Tiêu Liên Nhi cười hì hì, quỳ xuống trước mặt Thanh Phong: "Đệ tử bái kiến sư phụ!"

Thanh Phong đưa tay ra đỡ nàng dậy, cố ý nghiêm mặt răn dạy nàng: "Hôm nay là ngày đệ tử kỳ Luyện Khí phải lên đường, con nhìn con đi, lề mề tới giờ nào rồi!"

"Cá phi lê, rắn bay hầm cách thủy, gan sói trắng xông khói, thịt gấu trắng nướng mật ong. Còn có bánh ngọt, mì sợi..." Tiêu Liên Nhi bày ra một bàn đầy, chưa chờ Thanh Phong nhìn kĩ đã lại thu vào túi chứa đồ, dùng hai tay đưa lên, "Sư phụ, sáng nay con đã xuất quan rồi. Bận bịu suốt một canh giờ mới nấu xong. Người ăn tạm đi nhé! Chờ con vào bí cảnh tìm được nguyên liệu bổ hơn rồi về nấu ăn hiếu kính người ạ!"

"Nào, để sư phụ nhìn con xem nào! Ừ, người cao lên nhiều, thành tiểu mỹ nhân rồi!" Thanh Phong trưởng lão vui vẻ trong lòng, vừa quan sát vừa khen ngợi nàng. Ông "A" một tiếng, kinh ngạc: "Con đã tới Luyện Khí tầng bảy rồi sao?"

Tiêu Liên Nhi cố tình áp xuống hai tầng tu vi, hơi ngượng ngùng: "Thực ra chỉ lên được có năm tầng thôi! Chẳng phải bốn năm trước đã sắp sửa đột phá lên Luyện Khí tầng hai rồi sao ạ?"

"Bốn năm mà lên được năm tầng tu vi, con còn muốn như thế nào nữa đây? Giờ chỉ sợ tròng mắt của lão già Thiên Quyền cũng trợn đến mức rơi ra ngoài ấy chứ!" Thanh Phong cười phá lên, "Nhanh đi nào! Đừng để mọi người chờ sốt ruột!"

Tiêu Liên Nhi xoay người, nhìn thấy trên mặt Hư Cốc còn nguyên vệt nước, vẻ mặt đờ đẫn thì duỗi tay huơ huơ trước mặt hắn ta: "Làm sao vậy hả?"

Hư Cốc chớp mắt, hồi thần, "Tiểu sư tổ, người... người trưởng thành rồi!"

"Nói nhảm!" Thanh Phong lại đánh lên đầu hắn ta một cái, "Nhớ kĩ lời của ta!"

Hư Cốc xoa đầu đi ra khỏi đại điện, ánh mắt nhìn chằm chú vào vòng eo mảnh dẻ của Tiêu Liên Nhi, lẩm bẩm: "Đến lúc đó không phải tiểu sư tổ đi tới đâu thì ta theo tới đó. Mà là ta đi theo, sau lưng còn có người đi theo nữa ấy chứ."

...

Đệ tử kỳ Luyện Khí tới bí cảnh đứng ngay ngắn trên đài Tiểu Vân của ngoại sơn môn.

Người dẫn đội chính là Giác Kính chân nhân của điện Thiên Quyền và Ứng Xuân Sơn của điện Dao Quang. Hai vị chân nhân Kim Đan và mười tu sĩ Trúc Cơ hộ tống đệ tử đi lần này. Phương tiện di chuyển chính là thuyền Mây do điện Luyện Khí luyện chế.

Giác Kính chân nhân quan sát sắc trời, tỏ vẻ sốt ruột: "Xuân Sơn, chỉ thiếu hai đệ tử của điện Dao Quang nữa thôi. Đã đợi tới hai khắc rồi!"

Ứng Xuân Sơn không nhanh không chậm, đáp: "Tiểu sư muội mới xuất quan. Sư phụ dặn dò thêm mấy câu cũng là chuyện bình thường. Chắc tới ngay thôi!"

Giọng của Giác Kính chân nhân rất to nên các đệ tử đều nghe thấy, thi nhau bàn tán.

"Các đệ tử chân truyền khác đều đã tới từ lâu rồi. Người của điện Dao Quang là ai thế? Đúng là cao giá quá đấy!"

"Tiểu sư muội, đệ tử chân truyền của điện Dao Quang có phải chính là nha hoàn hồi trước của muội không?" Chư Ngôn Luyện Khí tầng chín khẽ hỏi Tiêu Minh Y.

"Ta cũng không biết." Tiêu Minh Y hờ hững đáp.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!