Translator: Nguyetmai
Một mùa xuân nữa lại tới.
Cỏ cây trên núi Phượng Dương thuộc Đan Tông tràn trề sức sống, trăm hoa đua nở. Trong những ruộng trồng thuốc trên núi, hương thơm mê người của linh thảo tản mát ra, như thấm vào tận ruột gan.
Thoáng nghe có tiếng sấm đì đùng từ xa truyền đến, đám đệ tử Đan Tông làm việc ở ruộng thuốc vô thức nhìn về phía phát ra tiếng sấm, bỗng phát hiện cảnh tượng lạ xuất hiện sau đỉnh núi Thủ Ô.
Giữa không khí ngày xuân rực rỡ, núi non xung quanh đều xanh biếc tươi tốt, riêng trên đỉnh núi Thủ Ô lại xuất hiện một đám mây đen hình chiếc nón lá, ngưng tụ mãi không tan đi.
"Chẳng lẽ là bí cảnh xuất hiện?" Có đệ tử lên tiếng.
Trên đỉnh đầu có mấy luồng ánh sáng bay nhanh hướng về phía đỉnh Thủ Ô.
Đến gần đỉnh Thủ Ô, năm vị trưởng lão của Đan Tông dừng trên không trung.
Đám mây đen kia làm cho bầu trời trên đỉnh núi tối sầm như đêm xuống. Mây mù cuồn cuộn như một sinh vật còn sống đang giãy giụa. Thỉnh thoảng có chớp lóe lên trong mây đen, tiếng sấm đì đùng không ngừng vang lên.
"Xoẹt xoẹt!"
Trước mắt mọi người xuất hiện một mảng màu trắng xóa. Cùng với một tiếng nổ lớn, một cột ánh sáng màu bạc lóe lên, vụt ra khỏi mây đen, bắt chặt lấy đỉnh núi bên dưới giống một bàn tay đang nổi gân xanh.
Trong tiếng sét ầm ầm, đỉnh núi đá bị đánh vỡ toác, đá lăn xuống núi. Đỉnh núi Thủ Ô như một chiếc bánh có nhân, đỉnh nhọn như bị một bàn tay nhẹ nhàng ấn xuống, lập tức trở nên phẳng lỳ, còn thấp đi một đoạn.
Những tia sét bạc thoát khỏi sự trói buộc của mây đen, càng ngày càng nhiều, không ngừng xuyên thủng đám mây, đánh xuống ngọn núi. Sét đánh hết đợt này đến đợt khác, dường như muốn biến ngọn núi đã thấp đi một đoạn này thành bánh tráng.
Sấm sét rền vang không ngừng, nhưng tưởng như chưa đổ, tiếp theo đó mưa lại đổ như trút nước.
"Bí cảnh này muộn gần một năm mới xuất hiện. Lại kèm theo hiện tượng kỳ lạ đến mức này, bên trong chưa chắc cảnh sắc sẽ tốt lành đâu!"
"Động tĩnh lớn quá! Gần hai trăm năm, đây là lần đầu lão đạo được chứng kiến đấy."
Sắc mặt các trưởng lão không kinh ngạc thì cũng nghi ngờ, đồng thời xoay người bay trở về Đan Tông.
"Cũng giống như luyện đan. Đan cấp bảy mà thành thì sẽ có đường vân năm màu. Cấp tám ra lò sẽ có đan lôi xuất hiện. Đan cấp chín mà thành, đan sinh linh trí, có thể hóa thành vật trốn đi. Bí cảnh cũng giống như vậy."
Chưởng giáo Đan Tông là Viêm Chân đạo quân mặc áo ngắn vải thô, chân đi giày cỏ, dáng vẻ giản dị. Trong tay ông ta cầm một bình ngọc, đang cẩn thận thu lấy chất lỏng từ nhụy hoa.
"Vậy chẳng phải lần này thu hoạch sẽ càng phong phú hơn so với quá khứ hay sao?" Các trưởng lão cực kỳ vui sướng.
Thu hoạch xong giọt chất lỏng cuối cùng, Viêm Chân đạo quân cất bình ngọc đi, khoanh tay nhìn về phía đỉnh Thủ Ô, ấn đường nhăn lại, "Cấp của bí cảnh càng cao thì đồ bên trong càng trân quý. Có lẽ, sẽ còn xuất hiện cả di tích của Thượng Tiên giới nữa. Bí cảnh như thế, các môn phái, tán tu trên đại lục Thương Lan này, bao gồm cả Ma Môn, đều sẽ thèm thuồng khao khát. Đó không phải là phúc của Đan Tông chúng ta! Gọi các đệ tử quay về, mở đại trận hộ sơn ra.
Truyền tin cho các tông môn, mời bọn họ cấp tốc gửi một ngàn đệ tử tới núi Phượng Dương bảo vệ."
Dị tượng trên đỉnh Thủ Ô kéo dài suốt một tháng trời.
Trong thời thượng cổ, lúc trời đất còn hỗn độn chưa thành hình, vốn không có bí cảnh.
Nguyên khí của trời đất tràn ngập trong toàn bộ không gian thế giới. Trong lễ rửa tội tràn trề linh khí đó, vô số cự thú hồng hoang và các loại linh dược quý hiếm ra đời. Con người nhỏ yếu chỉ có thể sống lay lắt qua ngày trong sợ hãi.
Con người không ngừng vất vả lần mò để sinh tồn, tìm kiếm phương pháp để làm mình mạnh hơn. Không biết qua bao nhiêu năm tháng, con người biết dẫn khí nhập thể, rèn thân thể, luyện khí, bước lên con đường tu tiên.
Linh khí trong trời đất tràn trề khiến cho các tu sĩ có thể tu luyện với tốc độ rất nhanh. Cường giả trong thế giới con người chưa khi nào mạnh hơn thế.
Nhưng mà theo thời gian thấm thoắt trôi đi, khí bẩn chìm xuống, nguyên khí bay lên. Sức mạnh khi hai loại khí va chạm vào nhau tạo ra một cơn gió lốc vô cùng mạnh mẽ. Cơn gió lốc này giống một cây búa mở núi, cắt ngang toàn bộ thế giới, hình thành một vùng không gian, vắt ngang giữa Thượng Tiên giới và Hạ Tiên giới.
Khi thế giới chia tách, tu sĩ mạnh mẽ và các dị thú thần thông theo sự chuyển động của nguyên khí mà tiến lên Thượng Tiên giới. Các tu sĩ có tu vi thấp kém và những người không có tu vi chỉ có thể sống ở Hạ Tiên giới.
Khi Thượng Hạ Tiên giới hoàn toàn bị chia cắt, các mảnh nhỏ bị gió lốc đánh nát và nguyên khí tinh thuần bị phân tán cũng phân ra theo, phiêu đãng trong không gian. Những mảnh nhỏ đó không thể xuyên qua hư không để tới Thượng Tiên giới, nhưng thỉnh thoảng sẽ thoát ra khỏi hư không và hiện ra tại Hạ Tiên giới. Đây chính là bí cảnh.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!