Chương 41: Ngôn ngữ của thần thú

Translator: Nguyetmai

Có năm vị đệ tử vào trong vòng hai, Thạch Thanh Phong Luyện Khí tầng chín, Tiêu Liên Nhi Luyện Khí tầng một, ba vị đệ tử còn lại là Luyện Khí tầng tám. Trong đó, điện Bắc Thần có ba đệ tử, điện Thiên Quyền chỉ có một người Luyện Khí tầng tám.

Hàn Tu Văn vuốt râu mỉm cười, nếu không xảy ra chuyện ngoài ý muốn, hai viên đan dược kia đều sẽ thuộc về điện Bắc Thần. Thiên Quyền trưởng lão thở dài một tiếng, cảm thấy năm nay không có hi vọng gì rồi.

Đại cục đã định, các vị trưởng lão thoải mái nói chuyện phiếm.

Năm người trên võ đài cầm lấy năm cái thẻ ngọc.

Thẻ ngọc có hai tấm màu xanh, hai tấm màu đỏ và một tấm màu trắng, hiện giờ không nhìn ra manh mối, tất cả đã được dùng bùa chú che đi.

Tim Tiêu Liên Nhi đập liên hồi. Nếu như nàng có thể rút được thẻ ngọc trắng kia thì sao? Trong ba người vào vòng cuối cùng, Thạch Thanh Phong ắt sẽ chiếm một vị trí. Chỉ cần một người khác không phải đệ tử điện Bắc Thần, thì đối với người đó mà nói, giúp mình hay giúp điện Bắc Thần, cũng đều như nhau cả thôi. Có lẽ, nàng vẫn có thể tranh một viên đan dược về cho sư phụ.

Thế nhưng đâu mới là thẻ trắng kia? Các vị trưởng lão Nguyên Anh ở dưới đài trò chuyện rất vui vẻ, nhưng thần thức sớm bao phủ toàn bộ võ đài rồi.

Vị đệ tử lớn tuổi nhất lên tiếng: "Tiểu sư muội nhỏ tuổi nhất, muội rút trước đi."

Nếu Tiêu Liên Nhi ra sân trong vòng này thì vòng tiếp theo vẫn là ba người mạnh nhất so tài với nhau. Nếu như nàng rút trúng thẻ trắng, có nghĩa là chỉ cần vòng này có thể đánh bại người đối chiến với mình, sẽ nắm chắc phần thắng.

"Đa tạ!" Tiêu Liên Nhi hít sâu một hơi, tất cả đều nhờ vào vận may

Lúc này, trong đầu đột nhiên vang lên tiếng nói: "Ở giữa."

Tiêu Liên Nhi không kịp nghĩ nhiều, cầm nhánh thẻ ngọc ở giữa lên. Là ai vậy? Nàng ngẩng đầu, Thủy Kỳ Lân trên nóc mái hiên dường như đang nháy mắt. Một cảm giác chua chát xộc thẳng lên mũi nàng, nàng ngẩng đầu nhìn trời, ép nước mắt chảy ngược vào trong.

Đám người rút xong thẻ ngọc, Thạch Thanh Phong dẫn đầu nói: "Các đệ tử đã rút thăm xong, mời chưởng giáo đạo quân mở thăm!"

Hàn Tu Văn ngẩng đầu, phất tay áo.

"Ôi chao! Không phải chứ?" Cố Tiểu Phong kêu lên một tiếng.

Thanh Phong trưởng lão cốc đầu hắn một cái, nhịn không được bật cười: "Tiểu đệ tử này của lão đạo dù có ra trận cũng không thể đánh được quá hai chiêu với bọn họ, vậy thì để cho con bé nghỉ ngơi đi!"

Tiêu Liên Nhi cầm thẻ trắng, lễ phép hành lễ với bốn vị đệ tử còn lại: "Chúc các sư huynh giành được thắng lợi." Nói xong liền nhảy xuống võ đài.

Bốn vị đệ tử đưa mắt nhìn nhau, cũng không ai để bụng.

"Người thấy con nói chuẩn không, tiểu sư tổ." Hư Cốc hưng phấn đi đến, nhỏ giọng nói.

"Biến!" Thủy Kỳ Lân bên trên mái hiên của đại điện Bắc Thần đột nhiên mở linh trí, Tiêu Liên Nhi vẫn kinh ngạc chưa bình tĩnh lại được.

Trên võ đài là ba vị đệ tử điện Bắc Thần, một đệ tử điện Thiên Quyền.

Thiên Quyền trưởng lão hơi thả lỏng. Bốn người lại rút thăm. Nếu Lãnh Quyền không gặp Thạch Thanh Phong thì vẫn còn có cơ hội.

Thạch Thanh Phong đối đầu với sư điệt của mình. Biết tiểu sư thúc là Luyện Khí tầng chín lại là đồng môn, đánh nhau có gì tốt chứ, không bằng để cho Thạch Thanh Phong tiết kiệm chút sức lực, nghỉ ngơi dưỡng sức còn hơn. Hắn ta bắt chước Hư Cốc, vừa đánh một chiêu đã rơi xuống võ đài nhận thua.

Bên võ đài còn lại đánh nhau kịch liệt. Một người vì để giữ được viên đan dược duy nhất của điện Thiên Quyền, một người vì muốn giành được cả hai viên đan dược cho điện Bắc Thần. Pháp bảo pháp thuật ngươi tới ta đi, nửa bước không tha.

Ngay cả Thiên Quyền trưởng lão dưới đài cũng căng thẳng theo.

Dư Quang, đệ tử của điện Bắc Thần sử dụng Phong Nhận, pháp bảo là một cây trượng Ưng. Phong Nhận màu xanh vù vù không dứt, con thú hồn Hắc Ưng cấp năm được luyện ở bên trong cây trượng Ưng kia, phối hợp với Phong Nhận, sắc bén đến lạ thường. Lãnh Quyền ở điện Thiên Quyền dùng kiếm, từng chiêu vô cùng tàn nhẫn, bóng kiếm bắn ra hơn ba thước.

"May mà vận khí của con tốt, rút được thẻ trắng. Nếu không, lên đài con cũng chỉ có thể chạy trối chết." Tiêu Liên Nhi chậc lưỡi nói.

"Tiểu đồ đệ của ta có thể vào hạng ba cũng là tăng thể diện cho sư phụ rồi! Khà khà!"

Đang lúc hai sư đồ nói chuyện, bỗng truyền đến tiếng ưng kêu, ảo ảnh của Hắc Ưng hiện rõ ra bị mũi kiếm chém thành hai đoạn. Dư Quang phun ra ngụm máu tươi, ngã xuống võ đài.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!