Chương 38: Lạc Hoa Khởi Tác Hồi Phong Vũ

Translator: Nguyetmai

"Không biết sống chết, ngu xuẩn!" Minh Triệt khinh bỉ nhìn xung quanh, dưới chân hắn xuất hiện một đóa hoa tươi xen lẫn đài sen. Áo bào đen không gió mà bay, hắn cất tiếng vang vọng khắp đại sảnh: "Hoa đài dục mộ xuân từ khứ. Lạc hoa khởi tác hồi phong vũ. Trụy phấn phiêu hồng, phân phân khai thả lạc."

Đủ loại hoa từ trên bồn hoa bay xuống, nở rộ rồi lụi tàn trên không trung, đóa hoa bay bồng bềnh, pháp bảo và chân khí hộ Phật bắn ra như đụng trúng bức tường lại quay ngược về.

Từng tiếng kêu thảm thiết vang lên. Sắc mặt các tu sĩ trắng bệch, ánh mắt của họ bắt đầu rời rạc, đột nhiên có người ném pháp bảo đi, chậm rãi quỳ xuống đất.

"Mọi người hãy dùng thần thức để chống lại! Đây là ma thuật của Ma Môn, Ngàn Hoa Nhập Mộng."

Hàn Tu Văn thổi cây sáo trong tay, một luồng âm thanh phát ra.

Tiếng sáo lọt vào tai mọi người, thần trí của họ từ từ ổn định lại, hoảng loạn thu pháp bảo và chân khí, khoanh chân ngồi tĩnh tọa.

Đóa hoa lung lay bởi tiếng sáo, bị hai luồng chân khí vò nát, rải xuống khắp nơi trên mặt đất.

Bên trong phòng đấu giá như nổi lên từng trận cuồng phong, người đầu tiên bị sóng khí thổi bay là đám đệ tử kỳ Luyện Khí, họ thét lên một tiếng chói tai rồi đâm vào tường ngất đi.

Một tầng kết giới bảo vệ trong suốt hiện ra, ánh sáng của những lá bùa màu vàng bắn ra xung quanh, bao trùm khắp đại sảnh.

Trong mắt Hàn Tu Văn ánh lên vẻ vui mừng: "Trận bùa do tu sĩ Nguyên Anh bày ra, ngươi đừng hòng trốn thoát!"

"Nhìn xem ta có đi được hay không? Tiện thể nhìn xem, trong phòng này còn ai có thể sống sót không?"

Đi cùng với tiếng cười của hắn, đóa hoa đang trôi nổi đột nhiên nổ tung, từng cánh hoa rơi xuống dày đặc như mưa, bén nhọn như tiễn, bắn về phía Hàn Tu Văn.

Sáo trúc phát ra tiếng nhạc làm khuấy động những cánh hoa trong không trung, hình thành từng làn sóng hoa rực rỡ.

"Mau lên!" Hàn Tu Văn hét lớn, sáo trúc hướng về phía trước.

Sóng hoa đủ sắc cuồn cuộn đánh úp về phía Minh Triệt.

Minh Triệt vung tay áo lên, sóng hoa đủ sắc chui vào bên trong tay áo rộng lớn của hắn: "Vì lợi ích cá nhân mà kéo nhiều người chôn cùng như thế, không phải Hàn chưởng giáo được biết đến là người đôn hậu nho nhã sao? Hôm nay ta được tận mắt chứng kiến, tự xưng là danh môn chính tông cũng chỉ có vậy mà thôi!"

"Hắn có tu vi Nguyên Anh, mọi người mau chạy đi!" Hàn Tu Văn quát lớn, bay về phía Minh Triệt.

"Bây giờ mới cảnh báo, ngươi không thấy… đã quá muộn rồi à!"

Những cánh hoa năm màu rực rỡ bay ra từ trong tay áo của Minh Triệt tạo thành một quả cầu hoa bắn về phía Hàn Tu Văn.

Tiêu Liên Nhi đứng ở trên lầu nên chứng kiến rõ ràng toàn bộ mọi chuyện xảy ra bên dưới. Trong tay Minh Triệt nâng một luồng ánh sáng màu, không khí xung quanh bị quấy nhiễu tới mức vặn vẹo biến đổi. Nàng có thể đoán được, một khi luồng ánh sáng này bị ném ra, cho dù phòng đấu giá này có trận bùa bảo vệ đi chăng nữa thì cũng bị đánh thành tro bụi thôi.

Nàng lập tức khoanh chân ngồi xuống, vận chân khí bảo vệ tâm mạch.

Lúc này, Tiêu Liên Nhi cảm thấy Minh Triệt quay đầu liếc nhìn nàng một cái, là ánh mắt áy náy hay lo lắng thì nàng không phân biệt được. Hắn hơi mỉm cười là để an ủi nàng hay chỉ là cười khổ bất đắc dĩ, nàng cũng không rõ lắm.

Có lẽ hắn cảm thấy có lỗi, bởi nếu tung đòn đánh này ra chắc chắn sẽ làm nàng bị thương.

"Mọi người cẩn thận!" Hàn Tu Văn đột nhiên bay lên trên đỉnh kết giới bảo vệ màu xanh. Gã ném sáo trúc trong tay đi. Cây sáo trúc bay trên không trung vạch ra một đường hào quang màu xanh, đánh vỡ nát quả cầu hoa, dư thế chưa hết, nó tiếp tục đánh về phía Minh Triệt.

Giống như nấm mọc sau mưa, các loại kết giới bảo vệ đồng loạt hiện ra trong đại sảnh.

Tiêu Liên Nhi tiến vào trong kết giới bảo vệ. Nàng chỉ có thể trông chờ vào nó.

Đúng lúc Minh Triệt muốn động thủ, lá bùa màu vàng phía trên tầng kết giới bảo vệ đại sảnh bị xé ra, một móng vuốt khổng lồ xuất hiện từ bên trong khe hở không gian, kéo Minh Triệt vào. Luồng ánh sáng trong lòng bàn tay Minh Triệt biến mất.

Trước khi bị kéo vào khe hở không gian, sáo trúc của Hàn Tu Văn đã kịp đập vào lồng ngực của hắn.

Hoa rơi lả tả xuống đất, Hàn Tu Văn lơ lửng trong không trung, bắt lấy sáo trúc đang bay trở lại, thở dài: "Hắn chịu một đòn của ta đã chạy trốn rồi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!