Translator: Nguyetmai
"Một vạn một nghìn linh thạch!"
Giọng nói ngạo mạn, dứt khoát khiến Tiêu Liên Nhi giật mình.
"Thôi xong, bị vị chân nhân Kim Đan kia mua về rồi. Về mà có khoe khoang trước mặt nhóc, thì nhóc cũng đừng để bị lộ đấy." Minh Triệt cười nói.
Tiêu Liên Nhi lườm hắn một cái: "Ta đâu có ngốc như vậy."
Thêm vài món vật phẩm nữa được bán đi là đến lượt đan phương của Vương Đại Long.
"Cái này có chút thú vị đấy chứ. Hơn ngàn năm qua đan phương của Hỏa Dương Đan không hề thay đổi. Nếu là của một vị đệ tử nào đó của Đan Tông lấy ra, thì dù Viêm Chân lão đạo có đào ba thước đất cũng phải tìm ra hắn để thu làm đệ tử chân truyền!"
Tiêu Liên Nhi không nói gì. Kiếp trước sư tôn nói ngộ tính của nàng rất cao, hi vọng nàng có thể trở thành đại đan sư thất phẩm trở lên nhưng nàng lại không biết quý trọng. Kiếp này nàng hiểu được rồi, thì thể chất lại chỉ có duy nhất một thuộc tính hệ Thủy mà thôi, ngay cả đan hỏa cũng không sinh ra được chứ đừng nghĩ đến chuyện luyện đan.
Đan phương được mua lại với giá ba vạn linh thạch, người giành được nó ngồi ngay trong đại sảnh. Hắn không che giấu thân phận của mình. Hắn mặc áo bào chân nhân Kim Đan của Nguyên Đạo Tông, ống tay áo thêu hoa văn hồ lô màu vàng kim, vừa nhìn đã biết đó là chân nhân trong điện Luyện Đan của Nguyên Đạo Tông.
Giành được đan phương đó, điện Luyện Đan có thể thoải mái luyện chế để cung cấp cho đệ tử tông môn. So về lợi ích lâu dài, thì ba vạn linh thạch cũng không tính là gì.
"Thủy Thiên Giao cấp tám đã có thể hóa hình, dù là tu vi hậu kỳ Kim Đan trở lên muốn giết nó cũng cực kỳ khó khăn rồi. Một đôi cánh phẩm chất và hình dạng hoàn chỉnh, sau khi cắt xong cho ngay vào túi chứa đồ nên còn rất tươi mới. Vì thế, bên trong đôi cánh này vẫn còn chứa không ít máu tươi còn chưa tan biến của Thủy Thiên Giao, là nguyên liệu tuyệt hảo để luyện khí.
Người sở hữu nó ra giá khởi điểm là một viên Thượng Thanh đan cấp bảy, ai quan tâm mời ra giá."
Trên đài bày ra đôi cánh Thủy Thiên Giao dài một trượng, rộng ba thước. Xương cốt óng ánh trắng như tuyết, phủ một lớp hào quang u lam nhàn nhạt, tỏa ra từng luồng khí lạnh lẽo âm u.
Tu sĩ chủ trì rót chân khí vào, chỉ thấy một bóng người cao lớn với hai cái sừng trên đầu bay ra từ đôi cánh kia, phát ra một tiếng gầm thét cuồng bạo.
Hư ảnh chỉ thoáng hiện lên rồi biến mất ngay, nhưng Tiêu Liên Nhi vẫn nhận ra được. Người này, chính là Thủy Tiên Giao mà nàng đã chiến đấu ròng rã suốt hai năm trong biển mới giết chết được.
"Nguyên liệu thượng phẩm để luyện khí. Có ai ra giá không?"
Không một ai lên tiếng.
Tiêu Liên Nhi đắc ý: "Không phải huynh không có đan dược để trao đổi sao? Bỏ qua lần đấu giá này thì huynh đi cướp thật hả!"
Cướp đi, cướp đi. Nhìn thần khí kia của ngươi làm gì có mấy vị trưởng lão Nguyên Anh có thể ngăn được ngươi chứ. Tu vi ngươi cao như thế, mau đánh Hàn Tu Văn nội thương luôn đi, tốt nhất là đánh cho hắn phải bế quan dưỡng thương tám năm mười năm ấy.
Minh Triệt đứng dậy đi đến bên cửa sổ nhìn chằm chằm vào đôi cánh Thủy Tiên Giao trên đài.
"Không, không cần dây dưa thêm nữa. Thứ ta đang tìm chính là nó! Hàn Tu Văn bán đôi cánh này đi à? Lẽ ra ta phải sớm nghĩ đến hắn chứ."
Tiêu Liên Nhi kinh hãi nhìn bóng lưng hắn, trong đầu cứ ong ong lặp đi lặp lại những lời hắn vừa nói. Thứ hắn muốn tìm là đôi cánh Thủy Thiên Giao này! Thứ hắn tìm là đôi cánh mà Dịch Khinh Trần đã chặt xuống!
Đó đã là chuyện của hơn một trăm năm trước rồi. Dịch Khinh Trần đem đôi cánh về cho Hàn Tu Văn cũng là chuyện đương nhiên thôi. Gã có thể quang minh chính đại mang ra để đổi lấy đan dược. Vậy mà Minh Triệt lại có thể đoán được tu sĩ Nguyên Anh của Nguyên Đạo Tông đến buổi đấu giá hôm nay chính là Hàn Tu Văn.
"Không phải huynh không có đan dược sao?" Tiêu Liên Nhi nghe thấy tiếng nói lí nhí của mình rít ra từ kẽ môi mím chặt.
Minh Triệt quay đầu nhìn nàng, ánh mắt vui sướng kia làm cho Tiêu Liên Nhi chợt cảm thấy mình thật ngốc. Hắn nhất định phải giành bằng được đôi cánh này, không cần phải mơ tưởng nữa.
"Nhóc không biết hai trong ba vị đại đan sư cửu phẩm ở đại lục Thương Lan là người của Ma Môn sao? Sao ta lại không có đan dược cao cấp được?"
"Huynh biết con Thủy Thiên Giao kia à?"
Minh Triệt bật cười: "Sao ta có thể quen biết con yêu quái đó chứ?" Hắn cúi người, nhéo mũi Tiêu Liên Nhi: "Đổi ý rồi sao? Muốn trao đổi bí mật với ta à?"
Thấy Tiêu Liên Nhi đứng thẳng lưng, đề phòng nhìn mình chằm chằm, Minh Triệt mỉm cười xán lạn, xoay người đi.
Góc nghiêng của hắn hoàn mỹ như vậy, nụ cười tươi đến như thế… Tiêu Liên Nhi có thể cảm nhận được niềm vui từ tận đáy lòng của Minh Triệt. Nàng cúi thấp đầu xuống. Thôi bỏ đi, nàng không hiểu được thế giới của những cao thủ này. Nàng là Tiêu Liên Nhi, không phải Dịch Khinh Trần.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!