Chương 36: Tò mò

Translator: Nguyetmai

Các tu sĩ hấp thu linh khí phiêu đãng trong trời đất để tu luyện, linh khí ở Hạ Tiên giới không đủ tinh thuần. Dưỡng Khí Đan được ngưng luyện từ việc nén nước thuốc có chứa linh khí của linh thảo và nội đan yêu thú, sau khi sử dụng, linh khí bùng lên trong người, có thể đẩy tốc độ tu luyện lên nhanh hơn.

Tới kỳ Nguyên Anh, cái tu sĩ tu luyện chính là Nguyên Anh mà tinh khí ngưng đọng.

Sau tám trăm tuổi, thân thể của đạo sĩ Nguyên Anh cũng sẽ giống như lá mùa thu, sức sống kiệt quệ, tự nhiên sẽ rơi xuống, hóa thành cát bụi.

Ban đầu Nguyên Anh còn là một cái bóng mờ ảo, dần dần tu luyện thành thân thể thật, có thể rời khỏi thân xác đang hao mòn sức sống. Nguyên Anh có máu thịt mới có thể xuyên qua bão lốc trong vùng hư không ở Hạ Tiên giới, đến nơi tiên cảnh bất tử trong truyền thuyết. Đây tục xưng là hóa thần thành tiên.

(*) Chú thích: nguyên anh

- đứa trẻ con. Trong truyện tu tiên, kết anh tức là kim đan ở trong cơ thể biến hóa thành hình một đứa trẻ con, có gương mặt giống hệt tu sĩ.

Tu sĩ Nguyên Anh luyện Nguyên Anh thì cần có một lượng linh khí mà Dưỡng Khí Đan bình thường không bao giờ cung cấp đủ. Thượng Thanh Đan cấp bảy trở lên có tác dụng giống như Dưỡng Khí Đan, có thể giúp tu sĩ Nguyên Anh hưởng thụ cảm giác tràn trề linh khí như khi đệ tử kỳ Luyện Khí ăn đan dược.

Một viên đan dược cấp bảy trở lên có thể làm cho tốc độ ngưng thành thật thể của Nguyên Anh nhanh tới mức mắt thường có thể nhìn thấy. Một viên đan dược bằng với hiệu quả của mười năm khổ tu, tu sĩ Nguyên Anh chạy theo như vịt.

Gần năm ngàn năm qua, Hạ Tiên giới không có một tu sĩ Nguyên Anh nào có thể hóa thần thành tiên. Cũng bởi nguyên liệu luyện đan dược cấp cao, rất hiếm có tại Hạ Tiên giới, thế nên đan dược cũng rất khan hiếm. Thường thường, khi tới tám trăm tuổi mà không thể ngưng luyện Nguyên Anh thành thực thể thì chỉ có thể bỏ mình mà thôi.

Minh Triệt nhắm hai mắt lại dưỡng thần: "Ta không có đan dược. Ta có thể cướp."

Thật không biết xấu hổ! Tiêu Liên Nhi thì thầm, nhắc nhở hắn: "Đừng kéo ta đi cướp cùng huynh là được."

"Kéo theo một gánh nặng ấy à? Ta không ngu ngốc như thế." Minh Triệt nói xong, đột nhiên ngồi dậy, ánh mắt quét quanh bốn phía, hai tay gối đầu lại nằm xuống, "Căn phòng này tốt thật đấy. Thần thức của tu sĩ Nguyên Anh đều không thể xuyên qua được."

Tiêu Liên Nhi vô cùng lo lắng: "Có tu sĩ Nguyên Anh đang theo dõi chúng ta ư?"

"Yên tâm đi. Bị người khác phát hiện mà ta vẫn có thể ngồi an ổn ở đây sao?" Minh Triệt cũng cảm thấy kỳ lạ, "Có lẽ hắn ta không cố ý theo dõi chúng ta. Chắc là đi ngang qua, thuận tiện nhìn về phía gian phòng này một cái thôi. Những dãy phòng này là phòng chuyên dụng của trưởng lão Nguyên Anh ở Nguyên Đạo Tông, rõ ràng người tới là một vị tu sĩ Nguyên Anh. Đồ ở buổi đấu giá hôm nay tuy tốt, nhưng không lọt vào mắt của tu sĩ Nguyên Anh được. Lẽ nào là tự mình tới mua đồ cho đệ tử ư?

Không phải, hắn đi một mình, không dẫn theo đệ tử. Chẳng lẽ chỉ là đi ngang qua? Tiện thể tới nghỉ chân xem trò vui?"

Một ý nghĩ rất nhanh xẹt qua trong đầu Tiêu Liên Nhi. Nàng suýt nữa thì quên mất, Thủy Thiên Giao cấp tám đã có thể biến hình. Rất nhiều năm trước, nàng ở trên biển đã từng giết chết một con, cướp thanh quả Linh Lung Băng vô cùng trân quý mà nó canh giữ, còn chặt bỏ cánh của nó. Nàng và Hàn Tu Văn đều không thiếu pháp bảo, nhất thời chẳng biết làm gì nên mới thu nó vào trong chiếc nhẫn chứa đồ của mình.

Sau khi tự nổ nguyên thần, thân thể của nàng hóa thành tro bụi, chiếc nhẫn chứa đồ của nàng thì thất lạc trong Hồng Diệp Cốc.

Vị tu sĩ Nguyên Anh này tới buổi đấu giá không phải để mua đồ, mà là bán đồ. Đồ cần bán chính là cánh của Thủy Thiên Giao. Người này chính là Hàn Tu Văn.

Hẳn là gã thấy tốc độ tu luyện quá chậm chạp nên đã lấy đôi cánh trong nhẫn chứa đồ của Dịch Khinh Trần ra để đổi lấy đan dược.

Nàng cẩn thận nhớ lại, trong nhẫn chứa đồ của mình có trăm vạn linh thạch, rất nhiều đan dược cấp năm, cấp sáu. Còn có các loại trận cờ bùa chú, đại đao Tử Diễm và nhiều pháp bảo khác. Trên đường đi Bắc Mạc, nàng cũng hái được rất nhiều nguyên liệu linh thảo. Nhưng phẩm cấp của linh thảo quá thấp, không đổi được đan dược mà tu sĩ Nguyên Anh cần. Còn nếu lấy pháp bảo ra, các trưởng lão chân nhân của Nguyên Đạo Tông đều có thể dễ dàng nhận ra ngay là đồ của Dịch Khinh Trần.

Thứ duy nhất mà Hàn Tu Văn có thể lấy ra để đổi đan dược, chỉ có đôi cánh của Thủy Thiên Giao này.

Trừ khi gã ra khỏi Nguyên Đạo Tông, đi khắp nơi tìm kiếm thiên tài địa bảo. Còn nếu chỉ dựa vào số đan dược mà mỗi năm Đạo Môn luyện được thì tốc độ tu luyện sẽ rất chậm chạp.

Gã ta không chịu nổi tốc độ tu luyện trì trệ như thế, do đó mới tỉ mỉ bày mưu hãm hại Dịch Khinh Trần, hút hết tu vi của nàng, nhờ vậy mới đột phá được Nguyên Anh Trung kỳ.

Cái gì là Đạo? Cái gì là Ma? Tâm của Hàn Tu Văn đã nhập Ma đạo, nhưng vẫn ra vẻ đạo mạo làm chưởng giáo đạo quân.

Bàn tay của Minh Triệt đặt trên tay nàng đột nhiên nắm chặt thành quyền. Tiêu Liên Nhi giật mình kinh ngạc.

"Đừng căng thẳng. Cho dù thực sự bị phát hiện, ta cũng sẽ không làm liên lụy một tiểu cô nương đâu. Muốn bắt ta, Nguyên Đạo Tông vẫn cần vài vị tu sĩ Nguyên Anh mới làm được đấy." Giọng nói của hắn rất nhẹ nhưng lại không hề che giấu sự kiêu ngạo.

"Ừ, ta chỉ tự dưng nghĩ, phải chăng vị trưởng lão Nguyên Anh mà huynh nói kia không tới để mua đồ..." Tiêu Liên Nhi từ từ thả lỏng.

Nàng rất mong Minh Triệt và Hàn Tu Văn đánh nhau một trận. Cả hai bên cùng bị thua thiệt cũng chẳng liên quan tới nàng, Hàn Tu Văn bị thương thì càng tốt.

Trong mắt Minh Triệt hiện lên ý cười: "Thông minh! Đan dược là thứ mà tu sĩ Nguyên Anh cần. Hắn nhất định là người giữ đôi cánh. Tới xem xem có đổi được đan dược hay không!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!