Translator: Nguyetmai
Giữa bình nguyên rộng lớn có một bóng dáng sừng sững màu xanh sẫm.
Bay tới gần sẽ thấy một tòa thành nguy nga được xây dựng bằng đá tảng màu xanh hiện ra trước mắt Tiêu Liên Nhi và Hư Cốc. Tường thành cao tới trăm trượng, dưới ánh mặt trời lóe lên ánh sáng của bùa chú.
Hộ vệ tuần thành của phủ thành chủ đứng trên xe, trong tay vung roi dài, chín con ngao ưng lớn màu đen được buộc với nhau thẳng hàng bằng dây xích, tung cánh bay lượn.
Trên không trung trước bốn cổng thành, đủ loại pháp bảo phi hành tỏa ra ánh sáng năm màu rực rỡ.
Tiêu Liên Nhi thu lại dải lụa Thiên Hỏa Doanh, cùng Hư Cốc bước vào thành.
Lúc đi qua chuồng thú ở cổng thành, thấy hạc trắng của Nguyên Đạo Tông đang rũ lông rũ cánh. Các đệ tử mặc pháp bào của tông môn kết thành đội nhóm tới dự sự kiện cuối năm ở thành Thanh Dương.
Cửa thành cao ba mươi trượng, rộng mười trượng. Liếc mắt nhìn lại, chỉ thấy toàn người là người, rộn ràng nhốn nháo vô cùng náo nhiệt.
Ba tông bốn môn phân bổ khắp nơi trên đại lục Thương Lan. Nguyên Đạo Tông cư ngụ ở giữa Thương Lan. Buổi đấu giá ngày mười lăm hàng tháng tại thành Thanh Dương đều thu hút các môn phái tu tiên nhỏ, các gia tộc tu tiên và tán tu tới đây giao dịch. Buổi đấu giá cuối năm càng tới gần thì số người tới thành Thanh Dương càng nhiều.
Quán trọ tốt nhất trong thành là quán trọ Tiên Lai, giá một đêm cho một căn phòng riêng biệt là mười lăm viên linh thạch, thế mà không ngờ đều bị người ta bao hết. Trong thành có năm con phố chính. Các loại mặt hàng khác khau sẽ bày ở các con phố khác nhau, bùa chú trận pháp ở một phố, đan dược luyện khí ở một phố, thuận tiện cho tu sĩ mua bán đồ. Trên năm con phố chính có năm quán trọ rất lớn, tất cả đều đã đầy người.
Hai người rẽ vào một con phố nhỏ, hỏi một số nhà trọ nhỏ, thì đều được câu trả lời là đã đầy tu sĩ.
"Thôi xong, không ngờ lại có nhiều người tới như thế. Đừng nói là chúng ta phải ra ngồi ngoài quảng trường cả một đêm đấy nhé?" Hư Cốc bắt đầu lo lắng.
Tu sĩ tới thành Thanh Dương rất nhiều. Quảng trường trung tâm đặc biệt dành ra một khu vực lớn cho tu sĩ. Nếu không tìm được nơi ở hoặc không nỡ trả linh thạch thì tu sĩ có thể ngồi ở đây một đêm. Ngày trước, Hư Cốc từng tới thành Thanh Dương bán đồ, cũng đã từng ngồi ở đây qua đêm.
Tiêu Liên Nhi lại chẳng có vẻ gì là lo lắng: "Có linh thạch còn sợ không tìm được nơi ở ư? Đi theo ta."
Nàng bước vào một quán rượu, tiểu nhị tiến lên đón: "Quán nhỏ của chúng tôi đã không còn bàn trống rồi. Hay là hai vị cứ đi dạo loanh quanh một lúc rồi quay lại?"
Tiêu Liên Nhi ném một viên linh thạch cho hắn: "Bọn ta không ăn cơm. Phiền ngươi giới thiệu chỗ ở nào an toàn, tốt nhất là gần quảng trường trung tâm một chút."
Mặt mày tiểu nhị rạng rỡ: "Vừa nhìn tiểu tiên tử thì đã biết là người thông minh. Mấy ngày nay, những quán trọ trong thành này sớm đã đầy người rồi. Muốn tìm chỗ ở yên tĩnh thoải mái chỉ có thể thuê phòng của người dân địa phương thôi ạ. Tiểu nhân đưa người đi."
Tiêu Liên Nhi gật đầu. Tiểu nhị hào hứng đi ra chỗ chưởng quầy xin nghỉ.
"Tiểu sư tổ, mấy ngày này ở thành Thanh Dương đủ mọi loại người. Nếu ở nhà của người khác, con cảm thấy lo lắng cho sự an toàn của người." Từ trước tới nay Hư Cốc chưa từng làm qua việc thế này, thấy hơi lo lắng.
"Đây là thành Thanh Dương. Sản nghiệp của tông môn. Ngươi mặc trang phục của đệ tử nội môn mà còn sợ bị người khác bắt nạt à?" Tiêu Liên Nhi cười nói.
Hư Cốc nghe nàng nói như thế, nghĩ thấy cũng đúng, sống lưng liền thẳng lên một chút.
Căn nhà mà tiểu nhị giới thiệu nằm trong khu dân cư. Có ba gian phòng và một cái sân.
"Thành Thanh Dương tấc đất tấc vàng. Cuối năm có đấu giá, tu sĩ tới nhiều quá nên người địa phương nhường phòng ở của mình, cả nhà tạm chen chúc với nhau mấy ngày, kiếm thêm ít linh thạch. Phòng ốc cũng sạch sẽ gọn gàng, chỉ là không có trận pháp phòng ngự thôi ạ." Tiểu nhị giải thích rõ ràng.
Tiêu Liên Nhi thanh toán tiền phòng hai ngày, thuê lại phòng này.
Hư Cốc ném ra một trận cờ, vô cùng đắc ý nói: "Thảo nào tổ sư gia bảo con đi theo. Hóa ra là để con bày bố trận pháp phòng ngự."
Tiêu Liên Nhi bước vào phòng chính, thấy gian phòng sắp xếp đơn giản, lau dọn sạch sẽ không có một hạt bụi thì cũng tương đối hài lòng.
"Củi đều được xếp gọn gàng, nước cũng đã được đổ đầy. Chỗ này đúng là rất được. Ra phố đi dạo một chút thôi." Hư Cốc nắm lấy tay cầm ở cửa, nói.
Hai người ra khỏi phòng, đi qua ngã tư không bao xa thì tới con phố lớn bán trận pháp bùa chú. Hiện tại Tiêu Liên Nhi không cần dùng tới bùa chú. Thấy Hư Cốc nhìn chằm chằm vào những cửa hàng bán trận pháp và nguyên liệu bày trận, nàng hào phóng nói: "Cho ngươi một nghìn linh thạch, tùy ngươi muốn mua gì thì mua."
"Thật sao?" Hai mắt Hư Cốc phát sáng.
Thanh Phong trưởng lão đưa cho nàng một vạn linh thạch làm quà gặp mặt. Hai trăm linh thạch vốn đã tiêu đi cũng bị nàng đòi lại được. Tiêu Liên Nhi đưa cho Hư Cốc một nghìn linh thạch, lại chỉ vào sạp hoành thánh dưới gốc cây bên cạnh nói: "Ta đi ăn bát hoành thánh đã."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!