Chương 31: Cậy thế ức hiếp người

Translator: Nguyetmai

Nghe thấy đoạn đối thoại này, mấy người của gia tộc tu tiên bên cạnh đều a dua theo. Ánh mắt nhìn ba người vô cùng không có thiện ý.

"Nghe nói mới Luyện Khí tầng một thôi!"

"Nghe nói hôm đó còn uy hiếp cả Tiêu sư muội nữa đấy."

"Vong ân bội nghĩa!"

Thanh Phong trưởng lão nhận Tiêu Liên Nhi làm đồ đệ, các đệ tử đều tò mò nghe ngóng lai lịch của nàng. Hư Cốc cũng biết rất rõ, nhưng các đệ tử ngấm ngầm nghĩ thế nào là một chuyện, còn bị người ta thẳng mặt châm biếm lại là một chuyện khác.

Hư Cốc khoanh tay nói lớn: "Dù là quận chúa nhà vương gia, hay con gái của Hoàng đế, vào Nguyên Đạo Tông mà qua mười lăm tuổi không thể đột phá được Luyện Khí tầng ba, thì cũng phải ngoan ngoãn mà làm đồ đệ tạp dịch mà thôi! Đã vào tông môn rồi, còn tự mình nhận là thiếu gia tiểu thư ư? Vậy cứ đánh vài trận cho biết điều đi!"

"Ngươi!" Cả đám đệ tử của gia tộc tu tiên ở núi Thanh Mục bên cạnh đều nhìn Hư Cốc với ánh mắt phẫn nộ.

"Không phục à? Nếu cảm thấy lời ta nói là sai, thì hôm nay sau khi trận thi đấu kết thúc, lên võ đài dạy bảo ta đi?" Hư Cốc trừng mắt nhìn sang.

Tiêu Liên Nhi thản nhiên nói: "Hư Cốc, so đo với bọn họ làm gì? Chẳng qua là do họ sợ rằng một ngày nào đó đệ tử tạp dịch mà mình đưa đến lại có tu vi cao hơn mình, sợ không thể sai bảo được nữa thôi. Muốn ra mặt thay Tiêu sư tỷ thì khi lên võ đài đừng đánh nữa, nhường nàng ta thắng đi!"

Cách khích tướng này của nàng làm người đệ tử bốc thăm trúng vào Tiêu Minh Y cũng phẫn nộ nói: "Tưởng ta không dám chắc!"

Cậu ta nhảy lên võ đài chào hỏi Tiêu Minh Y, bắt đầu trận đấu.

Dòng nước của Tiêu Minh Y vừa mới vung ra, người đệ tử kia đã bay ra ngoài, thế võ bay xuống võ đài vô cùng đẹp, lớn tiếng nói: "Tại hạ thua rồi!"

Tiêu Minh Y vô cùng vui vẻ. Nàng ta không ngờ cuộc cãi vã dưới võ đài kia lại giúp mình một cái lợi lớn đến như vậy. Trong giây lát nàng ta đứng sững người trên võ đài.

Dưới võ đài rất nhiều tiếng la hét. Một đám đệ tử của gia tộc tu tiên tụ hợp lại, thân thiết vây quanh người đệ tử kia.

"Nhường Tiêu sư muội một trận, ta vẫn còn cơ hội lần sau mà." Người đệ tử đó nhìn Tiêu Liên Nhi khiêu khích.

"Ái chà, nhường thật cơ đấy!" Tiêu Liên Nhi cười thành tiếng, chìa tay ra với Hư Cốc, "Hai trăm linh thạch!"

"Tiểu sư tổ..." Mặt Hư Cốc đầy vẻ đau khổ, cậu ta nào ngờ sẽ xảy ra tình huống như thế này chứ.

Tiêu Liên Nhi nhận linh thạch, nhìn người đệ tử kia cười nói: "Cảm ơn ngươi nhé. Các ngươi tiếp tục nhường nàng ta đi, ta lại có linh thạch để kiếm! Vui quá đi mất! Nhìn danh sách thí sinh ở võ đài này, thì trong ba mươi người, tu vi của Tiêu sư muội là thấp nhất. Tu vi của ngươi mới Luyện Khí tầng năm, các đệ tử còn lại đều từ Luyện Khí tầng sáu trở lên đấy.

Chúc mừng ngươi, ngày mai không phải thi đấu nữa rồi!"

Nụ cười của vị đệ tử kia cứng lại trên mặt, trong lòng không ngừng nghĩ, ta bị loại rồi sao? Năm nay ta không còn cơ hội nữa ư?

Hư Cốc bước lên trên một bước, thấp giọng nói: "Ngươi hại tiểu gia thua hai trăm linh thạch. Ta nhớ mặt ngươi rồi đấy!"

Người đệ tử kia nhìn thấy đạo bào đệ tử nội môn trên người cậu thì ngây ra. Chọc giận đệ tử nội môn rồi. Trong tông môn này có không biết bao nhiêu người ỷ lớn bắt nạt bé, sau này sao gã còn có thể thoải mái sống qua ngày được nữa? Cảm giác anh hùng vừa nãy bỗng biến thành thứ viển vông trong chớp mắt. Gã siết chặt tay nhìn những người của gia tộc tu tiên khác, thấy họ đều phẫn nộ nhưng không dám nói ra, tất cả đều cúi đầu, không có một ai dám lên tiếng giúp mình. Gã lại nhìn Tiêu Minh Y.

Nàng ta đã xuống khỏi võ đài, mặt đang vô cùng phấn khởi nói chuyện với một người đệ tử nội môn, ngay cả đến một câu cảm ơn cũng không có. Gã không kìm được mà hét lớn một tiếng, chen qua đám người chạy đi mất.

"Ôi chao, hai vị sư huynh trên võ đài thật lợi hại!" Tiêu Liên Nhi như không có chuyện gì tiếp tục ăn điểm tâm xem náo nhiệt.

Lợi hại thật! Trong lòng người đệ tử kia thực sự không đủ kiên định, nếu không cẩn thận suy nghĩ tịnh tâm lại, đừng mơ tu vi sẽ có tiến bộ. Vương Đại Long không ngừng khâm phục.

Hư Cốc không hiểu, dương dương tự đắc nói: "Tiểu gia vẫn chưa nói sẽ làm gì hắn ta, mà hắn ta đã chạy nhanh hơn cả thỏ rồi! Thật không có khí phách!"

Lại thắng thêm một trận nữa thì dù không vào được vòng thi đấu thứ hai của ngày mai, Tiêu Minh Y vẫn có thể sẽ vào được một nghìn cái tên đứng đầu. Nàng ta vô cùng vui mừng, nhảy xuống khỏi võ đài, chạy ngay đến chỗ Thạch Thanh Phong.

"Tiêu sư muội, muội nên đi cảm ơn vị sư đệ kia trước." Thạch Thanh Phong khẽ thở dài.

Bị người khác làm nhục, nếu như không phản kháng lại thì sẽ làm mất mặt điện Dao Quang của Thanh Phong trưởng lão. Hắn không thể trách Tiêu Liên Nhi và Hư Cốc, lại cảm thấy việc gây sự cũng là do đám đệ tử gia tộc tu tiên kia, không liên quan tới Tiêu Minh Y.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!