Chương 30: Giác ngộ nhiều điều

Translator: Nguyetmai

Vương Đại Long quay người, từng lưỡi Phong Nhận trong lòng bàn tay tấn công lên bức tường đất, làm khói bụi bay mù mịt.

Lớp tường đất không ngừng bị đâm thủng từ phía trong. Lại có vài tấm tường đất từ không trung đập xuống Vương Đại Long.

Trên gương mặt đệ tử kia nở nụ cười. Cùng là tầng bảy, với uy lực của Phong Nhận, bất luận thế nào cũng không thể đập vỡ được tường đất. Đồng thời còn phải ngăn chặn đòn tấn công từ dưới đất nữa, hiển nhiên Vương Đại Long có phân thân cũng không nổi.

Tiêu Liên Nhi khoanh tay trước ngực cười tươi, không lo lắng chút nào.

Nhìn sắc mặt của nàng, Hư Cốc bỗng tỉnh ra: "Tiểu sư tổ, lẽ nào người..."

Bóng trắng trên võ đài bỗng nhoáng lên một cái, Vương Đại Long dùng thuật Thuấn Di lao đến bên cạnh người đệ tử kia, Phong Nhận trong tay đã đè lên cổ cậu ta: "Nhận thua chưa!"

"Sư huynh siêu quá!" Tiêu Liên Nhi cổ vũ hết mình.

Không ai nhìn ra được là Vương Đại Long đã dùng pháp bảo gì nhưng trong lòng Hư Cốc lại rất rõ. Sáng sớm hôm nay, cậu ta vừa bị mắc lừa xong, bị Tiêu Liên dùng pháp bảo Thuấn Di giở tiểu xảo để chiến thắng. Giờ thấy một đệ tử khác cũng tu luyện Hậu Thổ Quyết bị mắc lừa, cậu vội cúi đầu xuống, đưa tay che miệng, cố giấu đi nụ cười của mình.

Pháp khí, pháp bảo, trận pháp, bùa chú, đan dược, chỉ cần đệ tử có, thì đều có thể dùng được. Người đệ tử kia thua một cách khó hiểu, nhưng lại không thể nói gì, đành chắp tay rồi nhảy xuống khỏi võ đài.

Thắng thêm hai ván nữa, Vương Đại Long đã vào được vòng tiếp theo. Cậu ta cười vui sướng, cũng nhảy xuống, đợi những người khác lên đài đánh vòng đầu.

Cậu ta đến gần Tiêu Liên Nhi nói: "Còn phương pháp gì có thể cho sư huynh mượn dùng không?"

Tiêu Liên Nhi cười mắng cậu ta: "Muội hết thật rồi mà. Muội nghèo lắm." Ánh mắt nàng lại liếc sang Hư Cốc.

Hư Cốc như hiểu ra, tiểu sư tổ như thế này là muốn giúp đỡ Vương Đại Long rồi. Bị Tiêu Liên Nhi dùng ánh mắt thúc giục, cậu chỉ đành lén đưa cho Vương Đại Long một trận cờ, nhỏ giọng chỉ cách sử dụng.

Có dải lụa Thiên Hỏa Doanh trợ giúp, có trận cờ tương trợ, còn có cả Dưỡng Khí Đan, bản thân Vương Đại Long lại ở tu vi tầng bảy, nên hai trận tiếp theo thắng rất dễ dàng. Trên võ đài có tổng cộng tám người chiến thắng liên tiếp ba trận giống cậu ta, ngoài ra còn có người thắng hai trận và thắng một trận, còn tính vào thành tích.

Vòng thứ hai phải đợi đến sáng mai. Vương Đại Long trả lại pháp bảo cho hai người, rồi cùng Tiêu Liên Nhi đi xem đệ tử hệ Thủy thi đấu.

Qua đám người, nhất cử nhất động của Tiêu Liên Nhi đều rơi vào mắt Thạch Thanh Phong. Nhìn nàng đưa đồ cho Vương Đại Long, nhìn nàng ghé sát tai nói nhỏ với Vương Đại Long, trong lòng hắn thầm nghĩ, có nàng cố vấn cho như vậy, sợ rằng Vương Đại Long cũng chẳng cần dùng đến đan dược của mình.

Hắn chợt nhớ lại lời sư tôn hỏi mình hôm qua: "Nữ đệ tử mà Thanh Phong trưởng lão mới nhận thế nào?"

Hắn đáp rất thật thà: "Cũng được ạ."

"Được ở đâu?"

Hắn ngập ngừng không biết nên trả lời thế nào.

"Không được mà con lại đứng trước cửa điện Dao Quang hai canh giờ vì con bé sao?"

Hắn vội quỳ xuống đất: "Con, con chỉ… chỉ vì thấy nàng ấy đáng thương thôi ạ..."

Hàn Tu Văn thở dài đỡ hắn lên: "Thanh Phong à, đệ tử trong môn nhiều như vậy, con có thương cảm hết được không? Dù sao con cũng là đệ tử của ta. Cho dù có phải cầu xin, thì cũng phải quang minh chính đại mà vào nói chuyện. Con đứng ở cửa điện nhà người ta như vậy, con để mặt mũi của điện Bắc Thần ở đâu?"

Hắn nghe mà toát mồ hôi đầy đầu.

Sư tôn lại chuyển sang chuyện khác: "Nghe nói mấy đứa đi hái quả Túy Tiên, con bé ăn hết một con cá Lưu Ly mới có được tu vi à? Là ai đề nghị đi hái quả Túy Tiên vậy?"

Trực giác nói cho hắn biết rằng sư tôn rất để ý. Trực giác của hắn lại mách bảo hắn không nên nói hết những hoài nghi trong lòng với sư tôn. Hắn liền nói dối: "Là con ạ. Là con đi qua, nhìn thấy vượn lông trắng với một vườn cây sai trĩu quả Túy Tiên. Vốn dĩ nàng ấy không định đi, nhưng con nghĩ nàng ấy không thể tu luyện, gần như sẽ không có cơ hội vào trong núi chơi, nên… chúng con mới đi cùng nhau."

Hàn Tu Văn không hỏi thêm gì nữa, cho hắn đi.

Ra khỏi điện Bắc Thần, Thạch Thanh Phong cảm thấy sau lưng ướt đẫm mồ hôi lạnh.

Thời gian hắn vào điện còn ngắn, hắn cũng đã nghe ngóng thói quen của sư tôn từ những người đệ tử khác. Ban đầu là xuất phát từ lòng hiếu thuận mà thôi, nhưng hắn lại nghe Ngọc Hà sư huynh nói một câu rằng: "Sư tôn chỉ chú tâm tu luyện, trước nay không bao giờ hỏi việc riêng tư của đồ đệ. Bình thường huynh cũng rất khi gặp sư tôn."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!