Chương 3: Tiểu nha đầu của Tiêu gia trang

Translator: Nguyetmai

"Ui da!" Tiêu Liên Nhi đau đến mức mặt nhăn rúm cả lại, tay vô thức đưa lên gạt bàn tay đang nhéo tai nàng của Cảnh đại nương, kết quả là đổi lại một cái tát rõ mạnh.

Nàng xây xẩm mặt mày, một lúc lâu sau mà mặt vẫn đau đớn như mất hết cảm giác vậy. Một tay Tiêu Liên Nhi ôm lấy mặt, một tay sờ lên tai, đầu óc choáng váng mất một lúc. Khi nhìn rõ được góc váy màu nâu của Cảnh đại nương bay bay trước mặt, nàng mới nhận ra được rằng mình bị tát đến mức ngã sõng soài xuống đất.

Còn không chờ nàng kịp mở miệng xin tha, bóng đôi giày màu xanh của Cảnh đại nương đã vung vẩy trước mặt nàng, mông lại bị đạp mạnh một cước nữa. Nàng không biết phải dùng tay nào để ôm chỗ đau bây giờ.

"Còn để bà đây thấy ngươi đi ăn trộm hoa của tiểu thư nữa, lão nương chặt ngón tay của ngươi đấy!" Cảnh đại nương đạp xong lại hung dữ chửi rủa nàng.

Sự kiêu ngạo thấm sâu vào trong xương cốt khiến Tiêu Liên Nhi không khỏi lên tiếng biện bạch thay cho mình: "Ta không ăn trộm! Đó là do trong vườn đại tiểu thư không cần nữa ném ra ngoài. Ta thấy đẹp nên mới nhặt…"

Còn chưa nói dứt lời, tóc nàng lại bị túm lấy giật ngược lên, người cũng bị xách lên theo. Nàng bị ép phải ngẩng đầu, lời chưa nói hết nghẹn lại trong cổ.

Mặt Cảnh đại nương phóng to trước mắt Tiêu Liên Nhi, đôi môi bôi son đỏ chót khép khép mở mở, để lộ một hàm răng trắng đều tăm tắp như hổ răng kiếm, hung hãn mà cường tráng: "Dù tiểu thư có vứt bỏ đi chăng nữa, thứ nô tỳ hạ tiện như ngươi cũng không xứng đáng nhặt lên!"

Tiêu Liên Nhi không hề nghi ngờ rằng nếu nàng còn không chịu xin tha, thì chắc chắn bàn tay của Cảnh đại nương sẽ dời xuống bẻ gãy cái cổ mảnh khảnh của nàng luôn mất.

Nàng vội vàng kêu lên: "Nô tỳ sai rồi, nô tỳ không dám thế nữa!"

Thấy mặt nàng lộ vẻ sợ hãi xin tha thứ, Cảnh đại nương hài lòng buông tay ra, trừng mắt nhìn đám hạ nhân đang xúm đông xúm đỏ hóng hớt ở xung quanh: "Cút hết đi làm việc cho lão nương!" Nói rồi bà ta lại đẩy Tiêu Liên Nhi một cái nữa, "Đổ đầy nước vào vại đi rồi mới được ăn cơm!"

Tiêu Liên Nhi loạng choạng nhào về phía trước mấy bước rồi mới đứng vững được, cố gắng nhịn đau đi đến bên tường, xách thùng nước lên.

Tiêu Liên Nhi xách nước, đi đi lại lại giữa giếng nước và vại chứa. Nàng lơ đễnh ngẩng đầu lên, nhìn thấy mây mù vờn quanh một dãy núi xanh mướt kia, đáy mắt nàng chợt trở nên vô cùng u ám.

Ở thế giới mà thực lực là trên hết này, hiện giờ nàng thậm chí còn không đánh lại được một đầu bếp nữ phàm trần. Tiêu Liên Nhi không dám nghĩ thêm nữa, nàng sợ mình sẽ phát điên mất.

Bồn nước của nhà bếp xếp một hàng ba cái cao quá đầu Tiêu Liên Nhi. Cho đến khi mặt trăng treo cao trên không trung, nàng mới đổ đầy được hết mấy vại nước kia.

Nàng lảo đảo đi về phía nhà bếp, bất giác cười gượng. Giờ này bếp đã sớm tắt lửa, khóa cửa lại rồi. Đế đã đi ngủ, làm gì có ai còn chờ nàng đổ nước xong để tới lĩnh cơm nữa.

Tiêu Liên Nhi lẳng lặng quay người, cố chịu đựng cơn đau đớn toàn thân quay về phòng của hạ nhân.

Vừa đẩy cửa, nàng mới phát hiện không mở ra được, hiển nhiên đã bị chốt bên trong rồi. Lại một lần nữa làm xong việc lúc nửa đêm quay về bị khóa cửa. Nàng hơi mấp máy miệng, nhưng đến cuối cùng vẫn không gọi cửa.

Trời đã vào thu, gió đêm rất lạnh, cửa không cài then sẽ bị gió thổi bung ra. Ba nha đầu ngủ chung một phòng đều bị sợ gió thổi lạnh, nên lần nào cũng không chờ nàng về đã chốt cửa chặt cứng bên trong, để đến khi nàng ở bên ngoài cầu khẩn cả buổi, họ mới lầm bầm chửi rủa, khó chịu ngồi dậy ra mở cửa. Làm gì có ai lại muốn bị gọi dậy từ tấm chăn ấm áp để đi ra mở cửa cơ chứ?

Trong lòng họ thầm oán trách, nên lần nào cũng sẽ thò tay ra nhéo nàng một cái thật mạnh mới cam lòng.

Nàng rất mệt mỏi, nửa bên mặt vẫn đang sưng tấy lên, sờ vào tê bì không còn cảm giác gì nữa. Nơi bị Cảnh đại nương đạp trúng thì càng khỏi cần nhìn, chắc chắn đã tím bầm lên rồi. Tiêu Liên Nhi không muốn lại phải lên tiếng gọi cửa, không muốn lại bị ngắt nhéo nữa, nên nàng lại một lần nữa xoay người, đi ra chỗ để vại nước gần nhà bếp, múc nửa gáo nước lạnh uống cho đỡ đói rồi đi tới phòng chứa củi.

Bên trong phòng chứa củi vẫn còn một đống rơm khô dùng để nhóm lửa. Nàng chui vào trong, đắp hết lớp này đến lớp khác lên người, vùi mình trong đống rơm khô kia.

Không biết là do quá đói hay là do uống cả một gáo nước lạnh vào bụng mà Tiêu Liên Nhi không ngủ được. Nàng mở to mắt, những chuyện cũ của kiếp trước lại cuồn cuộn xông ra. Tiêu Liên Nhi ôm chặt lấy hai cánh tay gầy yếu của mình, trong lòng lặp đi lặp lại hết lần này đến lần khác: "Hàn Tu Văn, ngươi tuyệt đối đừng chết sớm quá!"

Tám năm trước, hồn phách của nàng bay tới Tiêu gia trang ở dưới chân núi Thanh Mục.

Bị hút cạn tất cả tu vi, lại bị chấn động do tự nổ nguyên thần, hồn phách của nàng đã vô cùng yếu ớt rồi. Lúc bay tới Tiêu gia trang, hồn phách của nàng yếu đến mức sắp sửa tan biến thành mây khói.

Mùa đông tuyết bay, có người ném một cô bé sơ sinh ở ven sông, chưa tới một canh giờ đã chết cóng.

Dịch Khinh Trần hết cách, có thể gặp được một cô bé sơ sinh vừa tắt thở ở đây đã là trời cao thương xót cho nàng rồi. Nàng không nghĩ nhiều, dùng hết hồn lực cuối cùng của mình để nhập vào trong cơ thể cô bé kia.

Lúc trời vừa sáng, một đầu bếp nữ của Tiêu gia trang nhặt được nàng, bà thương nàng bị người khác bỏ rơi, bèn đặt cho nàng cái tên là Liên Nhi.

Vài năm sau, người đầu bếp nữ tốt bụng bị bệnh qua đời. Tiêu Liên Nhi là nô tỳ của Tiêu gia trang, trở thành tiểu nha đầu chạy việc vặt trong nhà bếp.

Thoáng một cái đã tám năm trôi qua. Đối với tu sĩ của đại lục Thương Lan mà nói, chẳng qua chỉ là một cái chớp mắt mà thôi. Nhưng đối với Tiêu Liên Nhi mà nói, thì mỗi một ngày đều khổ sở, đau đớn như địa ngục vậy.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!