Chương 29: Y phục

Translator: Nguyetmai

Tiêu Liên Nhi vẫn đang thất thần.

Thanh Phong trưởng lão bèn hắng giọng nói: "Liên Nhi! Còn không mau ra mắt chưởng giáo đạo quân đi!"

Trong đầu nàng chợt vang lên tiếng của Thanh Phong trưởng lão: "Nha đầu ngốc, còn không mau hành lễ đi!"

Tiêu Liên Nhi sực tỉnh, bước lên trên một bước, cung kính hành lễ: "Đệ tử Tiêu Liên Nhi bái kiến chưởng giáo đạo quân."

"Bao nhiêu tuổi rồi? Thể chất hệ gì?" Hàn Tu Văn hỏi rất tùy ý.

"Thưa chưởng giáo, tuổi mụ là mười một, thể chất hệ Thủy. Hiện đang tu luyện Triền Thủy Quyết." Tiêu Liên Nhi nhẹ giọng đáp. Trong lòng nàng rất kỵ cái số mười này, nói tuổi mụ là mười một cũng không phải nói dối.

Hàn Tu Văn nhướng mày.

Gã nhìn nàng từ đầu đến chân, thấy nàng còn chưa trưởng thành, lông mày mảnh mai, mang lại cảm giác nhẹ nhàng mà yếu đuối. Sau này lớn lên chắc hẳn con bé sẽ trở thành một mỹ nhân mong manh khiến người ta thương yêu đây.

Về thời gian thì khá trùng khớp với thời điểm Dịch Khinh Trần tự nổ nguyên thần. Nhưng thần thái trên khuôn mặt lại không giống chút nào. Yếu ớt, nhát gan, làm gì có được một nửa cái thần thái tự tin phóng khoáng của Dịch Khinh Trần chứ.

Gã thầm bật cười, dù hồn phách của Dịch Khinh Trần có đầu thai làm người đi chăng nữa, cũng sẽ tuyệt đối không chọn một bào thai hệ Thủy. Nàng ta muốn tìm mình để báo thù, nhất định sẽ nghĩ ra mọi cách để có thể nhanh chóng tu luyện. Bào thai hệ Hỏa mới là phù hợp nhất với nàng ta. Có lẽ là bản thân nghĩ nhiều rồi. Dịch Khinh Trần làm sao may mắn như vậy được?

Sau khi nguyên thần của nàng ta tự nổ, còn một phần tàn hồn chạy trốn được ra, nhưng nếu không tìm được cơ thể phù hợp thì chỉ trong một canh giờ hồn phách sẽ tiêu tan thôi.

Tiêu Liên Nhi cúi mặt xuống, cảm thấy Hàn Tu Văn quan sát mình hơi lâu quá thì phải. Lẽ nào gã đang nghi ngờ mình? Vừa nghĩ đến đây, nàng cũng thấy hơi căng thẳng.

Hàn Tu Văn liếc về phía Thạch Thanh Phong đang đứng im như tượng đá, từ trong tay ném ra một vật óng ánh: "Trong này có một bộ y phục Tuyết Tàm, cũng thích hợp với ngươi đấy."

Một pháp bào mềm mại nhẹ tênh rơi vào tay Tiêu Liên Nhi. Tay nàng run lên, y phục suýt nữa thì rơi xuống đất.

"Cái này... sao có thể dùng được?" Thanh Phong cảm thấy không ổn lắm.

Áo Tuyết Tàm và dải lụa Thiên Hỏa Doanh, một cái là tằm Thiên Hỏa, một cái là tằm Băng Ngọc. Cả hai đều có thể ngăn chặn nước và lửa, lại rất khó để dệt thành. Có được một cuộn tơ Tuyết Tàm, thì các nữ đệ tử đều như có được ngọc, dùng để luyện thành pháp khí pháp bảo chứ đâu có nỡ làm thành y phục.

Một chiếc pháp bào tơ Tuyết Tàm, thực sự khó mà có được.

Tiêu Liên Nhi hiểu vì sao Thanh Phong lại chần chừ. Bởi bộ áo tuyết tàm này, chính là bộ mà Dịch Khinh Trần mặc lúc nhỏ.

Mười hai tuổi đã đạt Trúc Cơ thành công. Ở hội đấu giá thành Thanh Dương, Hàn Tu Văn dùng một món pháp bảo kính Càn Khôn đổi lấy một cuộn tơ Tuyết Tàm, làm ra bộ pháp bào tặng cho Dịch Khinh Trần. Sau này nàng trưởng thành, dáng người cao lên, bộ pháp bào đó được giữ lại trong nhẫn chứa đồ. Nếu không phải khi xưa gã đã tốn rất nhiều tâm sức, thì lúc ấy Dịch Khinh Trần đã không một lòng một dạ với gã như vậy.

Món quà đầu tiên gã tặng cho Dịch Khinh Trần là dùng pháp bảo mà sư tôn ban tặng cho để đổi lấy. Sư tôn mắng gã một trận, trả giá cao để mua lại món pháp bảo kính Càn Khôn đó về. Bây giờ nghĩ lại mới thấy, thực ra gã cũng đâu có thiệt thòi gì.

Trong mắt gã, có lẽ phụ nữ còn không bằng cả y phục.

Người thường nếu muốn thổ lộ tình cảm sâu đậm với người mình yêu, dù có thế nào cũng sẽ không tặng một bộ y phục. Vì sao Hàn Tu Văn lại làm như thế?

Bất luận là vì lí do gì, nhưng có đánh chết nàng cũng không mặc bộ y phục đó! Tiêu Liên Nhi nâng pháp bào, trong lòng vô cùng kích động, chỉ muốn cầm bộ y phục ném thẳng vào mặt Hàn Tu Văn.

"Xem ra... ngươi có vẻ không thích à?"

Lẽ nào gã ta đang thăm dò mình? Tiêu Liên Nhi căng thẳng đến mức lông măng trên cánh tay dựng cả lên.

"Chưởng giáo ban tặng, vốn không nên chối từ. Có điều, chiếc pháp bào này... quý giá quá. Tu vi của Liên Nhi còn thấp, mong chưởng giáo nhận lại cho. Người ban cho Liên Nhi vài bình đan dược là Liên Nhi đã cảm tạ vô cùng rồi." Tiêu Liên Nhi nâng bộ y phục lên trên đỉnh đầu.

Hàn Tu Văn cười nói: "Chiếc áo Tuyết Tàm này cũng khá phù hợp với vóc dáng của ngươi, ta ban cũng đã ban rồi. Hơn nữa ngươi còn là đệ tử chân truyền của trưởng lão, có thể nhận được mà."

Tiêu Liên Nhi không còn cách nào khác. Nàng thầm nói nhỏ với Thanh Phong: "Sư phụ, con nhận xong không mặc được không? Con mà mặc nó lên, e rằng sẽ bị các nữ đệ tử khác dùng ánh mắt dao găm đâm chết mất. Con sợ."

Tiếng nàng như muỗi kêu, mang theo sự lo sợ và bất an. Nàng tin rằng Hàn Tu Văn có thể nghe rõ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!