Translator: Nguyetmai
Sáng sớm, Tiêu Liên Nhi đạp lên dải lụa Thiên Hỏa Doanh bay đến điện Dao Quang.
Có sáu đệ tử đã tới, trong đó có hai đồ đệ Đạo Nhân và Đạo Ngọc của đại sư huynh Hoa Viễn, tiếp đến là đồ tôn Trần Uyên của đại đồ đệ Đạo Duyên.
Đạo Minh là đại đồ đệ của nhị sư huynh Xuân Ứng Sơn. Hắn ta đem theo Hư Cốc, đệ tử của mình.
Còn có một người nữa là đệ tử Trương Miểu của tam sư huynh Cố Tiểu Phong.
Trong số những người ở đây, tu vi của Đạo Minh là cao nhất, Trúc Cơ Trung kỳ.
Tất cả đều là nam, chỉ có duy nhất Tiêu Liên Nhi là nữ.
Tiêu Liên Nhi vừa bước vào, mấy người đệ tử liền bước tới hành lễ: "Tham kiến tiểu sư thúc (tiểu sư tổ)."
"Miễn lễ!" Đây là lần đầu tiên Tiêu Liên Nhi gặp Hư Cốc, bèn tặng cho riêng cậu một chiếc hồng bao chứa hai trăm viên linh thạch. Những thứ này dù sao cũng đều có thể thu lại từ tay ba vị sư huynh. Tiêu Liên Nhi không đau lòng chút nào cả.
Mỗi tháng, mỗi đệ tử nội môn được cấp cho mười viên linh thạch. Hai trăm viên linh thạch cũng nhiều lắm rồi. Hư Cốc vui đến nỗi không ngậm miệng lại được.
Tiêu Liên Nhi nhìn thấy Thanh Phong trưởng lão ngồi trên ghế chính giữa, vội vàng bước tới hành lễ: "Đệ tử chúc mừng sư phụ đã xuất quan."
"Liên Nhi đấy à, đến sư phụ xem nào." Thanh Phong trưởng lão gọi Tiêu Liên Nhi lại gần, quan sát kỹ từ trên xuống dưới, "Không tồi, mới có ba tháng mà đã có thể lên đến cấp cao nhất tầng một kỳ Luyện Khí rồi. Thức đầu tiên của Thiên Hỏa Quyết cũng luyện thành rồi chứ?"
Thăng cấp ở tầng thứ nhất của kỳ Luyện Khí cũng khá dễ dàng. Có Dưỡng Khí Đan cấp ba và linh khí đầy đủ, cộng thêm ba tháng không ra khỏi nhà, chăm chỉ tu luyện, Tiêu Liên Nhi đã thu tu vi của mình vào cấp cao nhất của tầng một kỳ Luyện Khí.
"Nghe Trường Mi nói con là thể chất hệ Thủy tốt nhất, chân khí màu trắng. Con đã học Triền Thủy Quyết chưa? Thi triển hai chiêu cho sư phụ xem nào. Đạo Minh, gọi đệ tử của con đến so chiêu với Liên Nhi đi."
Đạo Minh gọi đệ tử của mình ra: "Hư Cốc, con ở Luyện Khí tầng sáu, dùng Hậu Thổ Quyết cấp Hoàng đi."
Ý của hắn là để cho Hư Cốc áp chế tu vi xuống Luyện Khí tầng ba để so chiêu với Tiêu Liên Nhi.
Mọi người đi ra khỏi sảnh chính. Tiêu Liên Nhi nhảy vào quảng trường trước điện, giương tay tung ra một dải nước trong suốt bao quanh cánh tay mình.
Hư Cốc hành lễ, nói: "Xin tiểu sư tổ cứ thoải mái ra tay."
Cậu bắt pháp quyết, một bức tường đất dày hơn một thước chắn ngay trước mặt Tiêu Liên Nhi.
Muốn ta đánh bức tường này sao? Đánh sập thì coi như ta thắng à? Ta mới ở Luyện Khí tầng thứ nhất, việc này chẳng phải là quá tốn sức hay sao?
Dải lụa Thiên Hỏa Doanh quấn quanh eo Tiêu Liên Nhi tung lên, đưa nàng dịch chuyển ra phía sau bức tường, dải nước quấn lấy cổ của Hư Cốc.
Mặt Hư Cốc đỏ bừng: "Tiểu sư tổ, người ăn gian!"
Các đệ tử trong điện cười phá lên.
"Ha ha! Biết linh hoạt đối phó, không tồi không tồi." Thanh Phong trưởng lão mừng rỡ. Ông chỉ hồ đồ thu nhận một tiểu nữ đồ, không ngờ tư chất cũng không tồi, khả năng giác ngộ lại cao. Trong lòng ông vui hơn vài phần. Ông khen Tiêu Liên Nhi xong lại dạy bảo Hư Cốc: "Sao con cứ thật thà vậy hả? Gặp phải quân địch, chẳng lẽ con cũng dựng lên một bức tường, rồi đứng đằng sau nó khoanh tay ngắm cảnh hay sao?"
Gặp phải kẻ địch, đương nhiên cậu sẽ không khoanh tay đứng đằng sau ngắm cảnh rồi. Vốn dĩ cậu nghĩ tiểu sư tổ còn nhỏ tuổi, tu vi cũng thấp, nên mới dựng lên bức tường mỏng để nàng đánh thử vài chiêu xem thế nào là được rồi. Trong lòng Hư Cốc ấm ức chết đi được.
Tiêu Liên Nhi đảo mắt một vòng, lấy một đĩa điểm tâm từ trong túi chứa đồ ra, nhỏ giọng nói: "Sư phụ chỉ là muốn xem tu vi của ta thế nào thôi. Nếu thật sự phải phân thắng bại, thì bây giờ ta không đánh lại ngươi. Ta mời người ăn chút điểm tâm nhé."
Hư Cốc hơi ngại ngùng, nói cảm ơn rồi nhận lấy. Cậu dâng lên mời Thanh Phong trưởng lão đầu tiên.
Trưởng lão đường đường là sư tổ của điện này, là trưởng lão Nguyên Anh, làm sao có thể không biết ngại mà đi ăn đồ ăn của hậu bối chứ? Thanh Phong trưởng lão nghiêm mặt vẫy tay: "Thưởng cho các con, thì các con cứ nhận là được."
Hư Cốc lại mời sư phụ Đạo Minh cùng với hai vị sư thúc khác thưởng thức trước, xong mới chia cho các vị sư huynh đồng vai vế.
Cậu cắn vỡ lớp vỏ trơn được làm từ bột linh mễ ở bên ngoài, nước và linh khí ở linh quả cấp một ồ ạt tuôn ra. Cổ họng phát ra tiếng kêu ừng ực rồi nuốt xuống bụng. Đầu lưỡi vừa ngọt vừa chua, khiến cho nước bọt tiết ra mãi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!