Translator: Nguyetmai
Thanh Phong trưởng lão ăn liên tục mười ngày canh cá Phi Bạch mới thấy mãn nguyện đi bế quan.
Trường Mi đã đi lên núi tu luyện. Thỉnh thoảng thèm ăn lại chạy đến hồ Trừng Tâm ăn chực.
Tiêu Liên Nhi hầu như không bao giờ đi vượt quá cây cầu gỗ ở hồ Trừng Tâm.
Những ngọn núi xa xa đã phủ đầy tuyết trắng. Chớp mắt đã đến cuối năm.
Thạch Thanh Phong vô tình bước ra ngoài cánh rừng, xuất hiện bên cạnh cây cầu gỗ.
Hắn cũng không gọi nàng mà cứ thế đứng ngẩn ngơ ở đầu cầu.
Lúc đầu Tiêu Liên Nhi để mặc hắn. Nhưng thấy Thạch Thanh Phong đứng đã lâu, nàng lại chực nghĩ, nếu Hàn Tu Văn mà biết Thạch Thanh Phong đứng ngẩn người ra thế này, nhất định sẽ để ý đến mình. Vì vậy, nàng không còn cách nào khác, đành phải đi ra khỏi căn nhà gỗ.
Đúng lúc này, Thạch Thanh Phong lại quay người rời khỏi cây cầu. Bóng người bay lên, chớp mắt đã bay đi mất.
Tiêu Liên Nhi nhìn thấy có một hộp gỗ làm bằng thân cây trúc được đặt ở đầu cầu.
Thạch Thanh Phong để lại cái gì đây? Nàng mở hộp trúc ra, bên trong là một chuỗi chuông gió được chạm trổ bằng ngọc trắng. Một cái to, và chín cái nhỏ, các cốc chuông điêu khắc thành hình bông hoa, to nhỏ khác nhau.
Nàng nhìn thấy trên chiếc chuông gió to có chữ, liền cầm lên xem, bên trên khắc dòng chữ: "Chúc mừng sinh nhật Liên Nhi, Thanh Phong làm."
Mười năm trước vào một ngày tuyết rơi dày phủ trắng mặt đất, nàng đã nhập vào cơ thể này của Tiêu Liên Nhi.
Tiêu Liên Nhi sững sờ.
Nàng cầm chiếc chuông đi qua cây cầu gỗ, treo dưới mái hiên, chống cằm ngồi ngắm một lúc thật lâu.
Gió thổi qua làm tiếng chuông vang lên thánh thót.
Trong rừng, Thạch Thanh Phong nhắm mắt lại, dựa lưng vào gốc cây.
Cuối cùng, hắn loáng thoáng nghe thấy vài tiếng chuông thoang thoảng truyền tới theo gió. Hắn mỉm cười, mang theo sự ranh mãnh và xấu hổ của thời niên thiếu, lẳng lặng nhìn về phía ngôi nhà gỗ ở đằng xa.
Hắn biết nàng đang muốn trốn tránh mình. Hắn đã nghĩ rất lâu, mới nghĩ ra cách tặng chuỗi chuông gió này cho nàng. Như vậy, chẳng cần phải tặng trực tiếp, chỉ cần Liên Nhi treo chuông lên, hắn nghe được tiếng chuông trong gió, thì sẽ biết nàng đã chấp nhận món quà của mình.
Có cơn gió thổi qua đỉnh đầu. Thạch Thanh Phong cúi đầu xuống chạy đi.
Mỗi lần Trường Mi đi qua, trực giác của yêu thú cấp bảy đều có thể phát hiện được hắn. Có lần Trường Mi còn cố ý dừng trên đỉnh đầu hắn, nhìn hắn bĩu môi. Cái miệng vừa dày vừa dài phát ra tiếng cười khinh khích, làm hắn xấu hổ đến nỗi chỉ muốn độn thổ cho xong.
Rời khỏi điện Dao Quang, Thạch Thanh Phong cũng không quay lại điện Bắc Thần. Hắn vận hành giày Truy Vân bay đến vườn thuốc.
"Sư huynh!" Tiêu Minh Y đứng trong vườn vẫy tay chào hắn.
Nàng ta mặc trang phục màu trắng của đệ tử ngoại môn, tay áo và vạt váy đều có đường viền màu xanh lá, dải lụa thắt eo cũng là màu xanh lá. Nàng ta đội một cái mũ thỏ nằm* làm bằng da hồ ly màu trắng trên đầu. Chính giữa bộ lông màu trắng được khảm những viên trân châu to cỡ đầu ngón tay, rất hợp với khuôn mặt trắng ngần, đôi mắt long lanh của nàng ta.
(*) Mũ thỏ nằm: Một loại mũ đội mùa đông, phổ biến nhất vào thời Minh Thanh (Trung Quốc), được làm từ da và lông động vật, dáng mũ xếp ôm trên đầu trông giống như có con thỏ đang nằm nên được gọi là mũ thỏ nằm (ngọa thố).
Tiên nữ giới tu tiên đều yêu cái đẹp, nhưng rất ít khi dùng trâm cài tóc như ở dưới trần gian. Đồ trang sức đeo trên đầu của họ hầu như đều là pháp khí mà họ luyện chế ra. Rất ít người ăn vận giống như Tiêu Minh Y thế này.
Thạch Thanh Phong không khỏi nhìn nàng ta thêm một chút, thuận miệng hỏi: "Sao Tiêu sư muội cũng đến đây?"
"Hôm nay muội vào núi làm nhiệm vụ, bắt được một con thỏ chồn tai dài! Giờ trên núi tuyết đã rơi rồi, vừa khéo chúng ta có thể hầm canh thịt thỏ ăn. Muội học cách làm từ đầu bếp nữ của nhà muội, còn mua một vò linh tửu nữa. Sư huynh đợi một lát nhé!" Nói rồi Tiêu Minh Y quay người chạy vào bếp.
Vương Đại Long trêu chọc hắn, nói: "Đại tiểu thư của Tiêu gia trang mà cũng biết hầm canh thịt thỏ cơ à? Thạch sư huynh có phúc ăn ghê nhỉ. Thôi đệ đi đây, không làm phiền hai người..."
Chưa nói hết câu, cánh tay cậu ta đã bị Thạch Thanh Phong kéo lại. Thạch Thanh Phong nhiệt tình một cách kì lạ kéo Vương Đại Long ngồi xuống, cười nói: "Mấy tháng này ta ở vườn thuốc làm phiền sư đệ nhiều quá rồi. Sư đệ cũng ngồi xuống ăn cùng đi. Càng đông càng vui chứ sao."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!