Chương 26: Vậy thì đã sao?

Translator: Nguyetmai

Ánh mắt của hắn không nhuốm chút bụi trần. Được gia tộc bảo vệ quá chu toàn, một lòng tu luyện, nên có lẽ hắn chưa từng trải qua âm mưu tính toán. Hắn rất thông minh, nhạy cảm, trực giác nhạy bén như tia chớp.

Dù hắn cảm thấy việc nàng biết được Trường Mi sẽ bị hấp dẫn bởi rượu ngon hết sức đáng nghi, nhưng cũng không dám chắc. Bởi vì vượn yêu nào cũng thích rượu cả.

Tất cả những gì nàng biết đều có thể giải thích rằng nàng học hỏi từ vị nữ đầu bếp nọ ở Tiêu gia trang.

Nếu đổi thành người khác thì chắc chắn sẽ giết hắn vì những nghi ngờ của hắn rồi.

Thế nhưng lòng nàng lại trầm xuống. Trong mắt của cậu thiếu niên rõ ràng nói rằng, điều hắn quan tâm chỉ là vị trí của hắn ở trong lòng nàng mà thôi. Tiêu Liên Nhi chợt nhớ đến dáng vẻ bối rối và chật vật chạy mất của Thạch Thanh Phong ở bên suối.

Nàng bỗng nhớ lại khi được sư phụ dẫn vào điện Thiên Xu, đó là lần đầu tiên nàng gặp Hàn Tu Văn. Năm ấy Hàn Tu Văn vừa mới vào kỳ Trúc Cơ, hai mươi tuổi. Gã ta lịch sự và nhã nhặn tặng cho nàng món quà gặp mặt. Sau đó khi hai người ở bên nhau, Hàn Tu Văn nói với nàng rằng, lần đầu tiên gã gặp nàng, tim gã đã đập liên hồi. Từ đó về sau gã luôn ở bên bầu bạn với nàng mười năm, đợi nàng trưởng thành.

Có sự so sánh, nàng mới hiểu rõ.

Nhưng nàng không muốn hiểu, cũng không muốn biết. Rồi sẽ có một ngày nàng giết chết Hàn Tu Văn. Nàng sợ rằng nàng sẽ lợi dụng Thạch Thanh Phong để làm hại Hàn Tu Văn. Nàng sợ rằng đôi mắt trong sáng này, rồi sẽ trở nên vẩn đục như bùn đất, điên cuồng như thú dữ.

Tiêu Liên Nhi nhẹ nhàng trả lời: "Quả Túy Tiên ở đâu trong khe núi Thanh Mục, điều này không phải là do sư huynh nói với ta sao?"

Thạch Thanh Phong nở nụ cười.

Giống như ngọn đèn Lưu Ly chiếu vào lòng nước. Mơ hồ, sáng chói, giơ tay chạm vào sẽ vỡ tan.

Là hắn nói.

Hắn thổi tiêu ngọc bích, nghển tai nghe nàng nói muốn ăn quả Túy Tiên hầm cá Phi Bạch. Hắn không thích nàng chỉ cười nói với Vương Đại Long, làm như không nghe thấy tiếng tiêu của hắn. Hắn chủ động nhắc tới quả Túy Tiên, nhắc tới vượn lông trắng.

Nhưng mà...

Làn gió đêm thổi mái tóc hắn bay bay. Đôi mắt đó trong suốt, sáng ngời, như phản chiếu bầu trời đầy sao, như lạnh lẽo hơn cả nước mùa thu.

Nàng giận hắn rồi ư? Phải chăng nàng giận hắn nghi ngờ nàng? Thạch Thanh Phong cũng không biết mình bị làm sao nữa. Hắn đi đến gần nàng, vụng về đưa tay vén những lọn tóc của nàng ra sau tai: "Tóc muội rối hết cả rồi. Thế này..." Hắn chợt nhớ tới lần đầu tiên bước vào Tông môn, Tiêu Liên Nhi nhút nhát vùi mặt trong bọc hành lý. Đệ tử đến kiểm tra còn thi nhau trách móc nàng.

Cho dù nàng lợi dụng mình thì đã sao? Một đệ tử tạp dịch không có tu vi sẽ chỉ bị người ta chà đạp dưới chân mà thôi.

Hắn lại nhớ đến lần nàng ngã xuống suối, ngồi trên người hắn. Bốn mắt nhìn nhau, trong mắt nàng không hề sợ hãi, chỉ có sự kinh ngạc. Nàng thậm chí còn gọi tên hắn.

Tiếng cười của nàng lanh lảnh như tiếng chuông bạc, vang mãi bên tai hắn chẳng thể xóa nhòa.

Khi đó, mới là con người thật của nàng phải không?

"... Thế này mà gặp người khác thì sẽ bị chê cười đó. Giới tu tiên coi trọng sức mạnh. Ta… ta sẽ bảo vệ muội."

Tiêu Liên Nhi thoáng đau lòng.

Nàng mong Thạch Thanh Phong không phải mới mười bốn tuổi biết nhường nào.

Bẻ gãy một cành lộc non mùa xuân, bên trong sẽ trào ra nhựa sống dồi dào rồi đông lại.

Nhưng bẻ gãy một cành cây già cỗi, sẽ chỉ nghe thấy một tiếng "rắc" mà thôi.

"Muội sẽ đi theo sư phụ chăm chỉ học tập. Sư huynh còn phải tu luyện, đừng tốn thời gian chăm sóc cho muội. Nếu sư huynh không còn việc gì nữa, vậy muội vào trước đây."

Thạch Thanh Phong vội vàng nói: "Đó không phải việc tốn thời gian. Ngày mai ta sẽ đưa muội đi thăm thú Nội Sơn Môn. Muội nghỉ ngơi đi."

Hắn nhanh chóng quay người, đi vào phòng của mình.

Tiêu Liên Nhi thở dài một tiếng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!