Translator: Nguyetmai
Trong đại điện có một cái nồi, còn có cả một tiểu nha đầu tạp dịch bị Trường Mi vứt trên mặt đất.
Trong nồi, chỉ còn sót lại một ít canh cá.
Tiểu nha đầu tạp dịch vô cùng hoảng loạn, sợ hãi.
Trong một thời gian cực kỳ ngắn ngủi, Thanh Phong trưởng lão đã tìm hiểu rõ ràng về thân phận của Tiêu Liên Nhi.
Ông vỗ vai vượn lông trắng, nhẹ giọng an ủi nó: "Không sao đâu!"
Trường Mi cúi đầu, lẩm bẩm: "Một hồ có mười một con cá, vậy mà hắn ta dám ăn sạch sẽ không sót một con nào. Nếu không phải ta bị vây trong huyễn trận quá lâu, có lẽ còn có thể giữ lại mấy con."
Thanh Phong trưởng lão đối xử với nó rất tốt. Đợi khi cá lớn lần nào ông cũng sẽ để lại cho nó một con. Giờ thì phần của nó cũng bị ăn mất rồi. Đã trông coi ở đó mấy chục năm, đương nhiên Trường Mi không thể vui nổi.
Trong linh tuyền nuôi mười một con cá Lưu Ly. Đệ tử kỳ Luyện Khí ăn một con, tu vi tăng lên một hai tầng là chuyện rất bình thường. Nhưng nếu ăn nhiều, kinh mạch và đan điền sẽ không thể hấp thụ kịp lượng linh khí nồng đậm đó, ngược lại còn gây hại. Nặng thì cơ thể nổ tung, nhẹ thì kinh mạch đứt đoạn.
Tiêu Liên Nhi ăn cá vào, linh khí đã đả thông toàn bộ kinh mạch trong cơ thể. Linh khí quá mức dồi dào, tự động lưu chuyển trong cơ thể một chu thiên, khiến cho bên trong đan điền của nàng còn sót lại một sợi chân khí, đây đã là một may mắn rất lớn của nàng rồi. Toàn bộ mười một con cá Lưu Ly không thể nào là do nàng ăn hết được.
Thanh Phong trưởng lão cúi người, nhẹ nhàng hỏi Tiêu Liên Nhi: "Ngươi đã ăn bao nhiêu con cá?"
"Thưa… thưa trưởng lão... Đệ tử ăn một con ạ." Ánh mắt Tiêu Liên Nhi đầy vẻ sợ hãi, nàng giơ một ngón tay ra.
Thanh Phong trưởng lão ồ ồ hai tiếng: "Vậy ai đã ăn mười con cá còn lại?"
Tiêu Liên Nhi co người lại, trong mắt rưng rưng: "... Đệ tử nhắm chặt mắt vùng vẫy trong nước, chẳng biết tại sao lại rơi vào một lối đi, nên đệ tử đi sâu vào trong. Ở đó có một chàng trai, đang nấu cá trong nồi để ăn."
"Người đó trông thế nào?" Thanh Phong trưởng lão hứng thú.
"Trông hắn rất trẻ và tuấn tú, khoác áo màu đen. Hắn múc cho đệ tử một bát canh cá rồi nói, đó là con cá cuối cùng. Hắn ăn no rồi, không ăn nữa sẽ rất lãng phí. Là... là do đệ tử tham ăn quá, đệ tử cũng không nhớ mình đã ăn thế nào nữa ạ." Về cơ bản, những điều Tiêu Liên Nhi nói đều là sự thật. Muốn nói dối trước mặt một tu sĩ Nguyên Anh thực sự vô cùng khó.
Thanh Phong trưởng lão tiếp tục nhìn nàng.
Tiêu Liên Nhi mím môi nói tiếp: "Đệ tử tỉnh lại đã thấy mình ở đây rồi. À, hắn nói hắn tên là Minh Triệt. Còn nói một trăm năm sau cá trưởng thành rồi, hắn sẽ đến tiếp."
"Minh Triệt!" Râu của Thanh Phong trưởng lão không gió mà bay.
"Minh Triệt!" Ông lại lặp lại một lần nữa, đi đi lại lại trong đại điện, cuối cùng chống nạnh quát ầm lên, "Tên chết tiệt nhà ngươi, quân trộm cắp tham ăn không biết xấu hổ... Là hắn cho ngươi ăn cá hử? Hay là sau khi hắn đi rồi, ngươi mới tự mình múc ăn?"
Thanh Phong trưởng lão đi đến bên cạnh Tiêu Liên Nhi, cúi đầu nhìn nàng: "Là hắn cho ngươi ăn thật à?"
Hả? Tiêu Liên Nhi hơi khó hiểu. Chẳng lẽ việc hắn cho nàng ăn cá lại mang một ý nghĩa khác ư? Nàng ngu ngơ gật đầu.
Hóa ra vậy. Coi như là không bị thua lỗ triệt để.
Cơn tức giận của Thanh Phong trưởng lão hoàn toàn biến mất. Ông đỡ Tiêu Liên Nhi từ mặt đất đứng dậy, cười thật tươi vỗ đầu nàng nói: "Ngươi là một đứa trẻ may mắn. Kinh mạch đã được đả thông hoàn toàn, lại còn tiến vào Luyện Khí tầng thứ nhất. Đã ăn cá của ta, cũng có thể coi như có duyên với lão đạo. Sau này, ngươi cứ ở lại điện Dao Quang đi!"
Xem ra ngay cả Thanh Phong trưởng lão cũng không phát hiện ra điều bí mật trong đan điền của nàng. Hạt vừng đã biến thành viên trân châu, bảo bối cực phẩm đấy!
Có điều, khi nàng nhắc lại lời của Minh Triệt thì Thanh Phong trưởng lão tức khắc cho mình ở lại điện Dao Quang ngay. Xem ra giữa ông và Minh Triệt ắt hẳn không chỉ quen biết, mà có vẻ còn rất thân thiết nữa. Lẽ nào giữa hai người này có giao dịch mờ ám gì đó?
Có cơ hội thì nhất định phải nắm chắc. Bản thân mình có thể trở thành đệ tử chân truyền của Nguyên Anh trưởng lão, cớ gì không làm cơ chứ? Cho dù Thanh Phong trưởng lão có từ chối, thì nàng cũng chẳng tổn thất gì. Không chừng còn sẽ tặng nàng ít đồ tốt để bồi thường nữa. Dù sao tu sĩ Nguyên Anh cũng luôn rất coi trọng thể diện.
Tiêu Liên Nhi quỳ trên mặt đất: "Đệ tử Tiêu Liên Nhi bái kiến sư phụ!"
Cái gì? Thanh Phong trưởng lão kinh ngạc. Ông… ông nói sẽ nhận con bé làm đồ đệ bao giờ chứ? Chẳng qua ông chỉ nghĩ đây là sự bồi thường của Minh Triệt nên định giữ nha đầu này ở bên cạnh, làm mấy công việc nặng nhọc trong điện Dao Quang mà thôi.
Mắt Trường Mi đã đờ ra luôn rồi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!