Chương 23: Mời nhóc ăn cá

Translator: Nguyetmai

Cá Lưu Ly được Thanh Phong trưởng lão phát hiện ra một cách tình cờ. Dùng nước linh tuyền Thương Lan để nấu cá Lưu Ly đã trở thành một trong mười món ăn ngon nhất của đại lục Thương Lan, đây chính là việc mà Thanh Phong trưởng lão đắc ý nhất. Thậm chí, ông còn thấy đắc ý hơn cả việc mới bốn trăm tuổi đã tu luyện đến tầng thứ sáu của Nguyên Anh Trung kỳ.

Ông tìm khắp dãy núi Thanh Mục, mới phát hiện chỉ có duy nhất dòng linh tuyền này có cá Lưu Ly. Ông từng bắt một con mang về nuôi trong linh tuyền trên đỉnh Thiên Khung, nhưng chỉ vài hôm sau đã chết rồi. Không biết nên làm thế nào, nên ông đành phải để linh thú Trường Mi đến trông coi.

Kiếp trước Tiêu Liên Nhi nhỏ tuổi, lại là đệ tử mà Nhược Thủy đạo quân yêu thương nhất. Mấy vị trưởng lão của Nguyên Đạo Tông đều rất yêu quý nàng. Nàng từng rất nhiều lần mang theo rượu ngon đến tìm Trường Mi chơi, nên nàng biết rõ Trường Mi sẽ không làm hại đệ tử của Nguyên Tông môn. Vì vậy, nàng hoàn toàn không lo lắng đến sự an toàn của đám Thạch Thanh Phong.

Trong hồ nước có bày bố một huyễn trận. Trận pháp này là do Nhược Thủy đạo quân tặng cho Thanh Phong trưởng lão. Tiêu Liên Nhi hiểu chuyện nên không bao giờ ỷ vào việc mình hiểu trận pháp mà cố ý ngã vào trong hồ bắt cá của Thanh Phong trưởng lão.

Sau khi rơi vào trong hồ, nàng dễ dàng ra khỏi huyễn trận được bày bố trong nước, tìm được đường đi vào trong.

Có thể không bị huyễn trận vây hãm lại còn tìm được linh tuyền, vụng trộm ăn mất một con cá Lưu Ly. Đó đều là cơ duyên của nàng. Dù Thanh Phong trưởng lão có tức giận thì cũng sẽ không keo kiệt, ông sẽ chỉ coi như nàng có duyên với Tiên môn mà thôi.

Có điều, Thạch Thanh Phong và Vương Đại Long không giữ chân vượn lông trắng được bao lâu. Nàng cần nhanh chóng bắt được một con cá Lưu Ly cho vào nhẫn chứa đồ trước khi vượn lông trắng đến. Đến lúc đó nàng chỉ cần nói là do đói quá nên ăn sống mất một con.

Vừa bước vào đường dẫn, Tiêu Liên Nhi liền vận chân khí đạp chân lao như bay.

Linh khí trong động ngày một dày đặc, làn sương trôi nổi trong không gian thấm ướt đôi má nàng. Tiêu Liên Nhi thoải mái hít thở, bước ra khỏi lối đi đó. Vừa bước chân vào cửa động, nàng liền cảm thấy máu toàn thân mình đều đông cứng lại.

Cửa động rất cao, xung quanh được khảm nạm bảo thạch để chiếu sáng. Ngay chính giữa là một dòng suối chảy vắt ngang tạo thành một hồ nước nhỏ. Cá Lưu Ly được nuôi trong hồ nước này.

Bên bờ hồ nước có bắc một cái nồi, một người đàn ông mặc áo bào màu đen đang bê một cái bát, khoan thai uống canh cá.

Bốn mắt nhìn nhau, Tiêu Liên Nhi nhìn thấy ánh sáng lóe lên trong mắt hắn. Tựa như ánh đao vung lên trong đêm tối, sáng ngời, sắc lạnh, khiến người ta cảm thấy sống lưng lạnh buốt.

Tiêu Liên Nhi có nằm mơ cũng sẽ không ngờ được rằng, chàng trai thuộc Ma Môn nàng gặp trong rừng lần trước lại trốn trong hang động mà Trường Mi luôn trông giữ, ngang nhiên ăn cá uống canh như vậy.

Nên làm thế nào bây giờ? Giả vờ bị ngã vào trong hồ rồi vô tình xông vào đây à? Hay là cải trang thành đệ tử tạp dịch của Thanh Phong trưởng lão, quay về nói cho Trường Mi biết trong động có trộm?

Không đợi Tiêu Linh Nhi suy nghĩ xong, hắn đã vẫy tay với nàng.

Cơ thể giống như bị một bàn tay lôi đi, Tiêu Liên Nhi kêu to một tiếng, bất giác bị kéo qua.

Đôi mày dài gần như nối liền tóc mai, ánh mắt lười nhác vì được ăn no… khuôn mặt của hắn phóng đại trước mắt nàng. Ánh sáng màu xanh nhạt tỏa ra từ bảo thạch vô cùng ấm áp, chiếu xuống khiến cho làn da của hắn trơn bóng như ngà voi, nom vô cùng khôi ngô tuấn tú.

Trong lòng Tiêu Liên Nhi cực kỳ căng thẳng. Nàng dám chắc rằng, khi chàng trai đến từ Ma Môn này muốn đoạt đi tính mạng mình, hắn cũng có thể ra tay một cách đẹp đẽ như vậy.

Lại gặp nha đầu này rồi.

"Gặp nhau ắt có duyên." Hắn múc từ trong nồi ra một bát canh cá, đặt vào tay nàng, lười biếng nói, "Ăn đi. Đây là con cá cuối cùng đấy. Ta ăn no rồi, không ăn thì lãng phí quá."

Tiêu Liên Nhi nghệt ra.

Nàng hoàn toàn không thể ngờ rằng "cơ duyên" mà nàng ấp ủ đã lâu lại rơi vào tay mình theo cách này. Hơn nữa… đây còn là con cá cuối cùng! Thanh Phong trưởng lão mà biết được hẳn sẽ đấm ngực gào khóc mất!

Bên trong chiếc bát ngọc trắng muốt, thịt cá được cắt thành từng khúc màu trắng óng ánh, nhìn như những miếng ngọc bán trong suốt. Nước canh tỏa ra một mùi hương vô cùng đậm đà.

Ăn nó vào, tu vi sẽ có thể tăng lên nhanh chóng. Nhưng hắn là người của Ma Môn, nàng dám ăn đồ ăn của hắn sao?

Đây đã là con cá cuối cùng rồi. Muốn ăn tiếp cũng phải đợi ít nhất vài chục năm nữa trong linh tuyền mới lại xuất hiện cá con. Nàng cũng không kháng cự được sức hấp dẫn của việc nâng cao tu vi, băn khoăn một hồi, cuối cùng đành nuốt nước miếng hỏi: "Trong canh có độc không đó?"

"Phì!" Chàng trai kia nghe vậy thì phì cười.

Trong Ma Môn bất luận là nam hay nữ cũng đều hết sức ưa nhìn. Có thể là do tâm pháp tu luyện không giống nhau, nên họ có vẻ quyến rũ nao lòng hơn người của Đạo Môn nhiều.

Có người đã từng nhận xét rằng, công tử Thương Lan Trúc chỉ cần nở nụ cười dịu dàng thì vẻ đẹp nhẹ nhàng tinh khiết ấy có thể khiến tâm ma của con người hóa thành hư vô. Tiêu Liên Nhi cảm thấy chỉ cần chàng trai Ma Môn trước mặt này cười tươi như vậy thôi thì đã có thể khiến những cô nàng ngây thơ khó lòng thoát khỏi tâm ma rồi.

"Cho một tiểu nha đầu mới đến tầng thứ nhất của kỳ Luyện Khí dùng độc của ta ư, ha ha!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!