Translator: Nguyetmai
Tuy rất muốn được thưởng thức canh cá Phi Bạch, nhưng Vương Đại Long vẫn đặt việc luyện Hỏa Dương Đan lên trên hết. Tiêu Liên Nhi hiểu rõ tầm quan trọng của việc kiếm linh thạch, nên cũng không thúc giục cậu ta.
Hai người bọn họ không gấp, Thạch Thanh Phong cũng không vội. Hàng ngày đối diện với hằng hà sa số Phệ Hỏa Trùng luyện tập Sơn Hà Võng, hắn cảm thấy tính kiên nhẫn và nghị lực của bản thân đều đã tăng lên rất nhiều so với hồi mới gia nhập Tông môn, cũng càng tin tưởng và kính trọng Hàn Tu Văn hơn.
Ban đầu, ngày ngày Tiêu Minh Y đều dành thời gian đến vườn thuốc tìm Thạch Thanh Phong. Nhưng nàng ta không thích đám Phệ Hỏa Trùng chi chít ở trong đất, nên chỉ đứng tại một góc vườn quan sát Thạch Thanh Phong luyện ptập pháp thuật, một hồi lâu cũng không nói được mấy câu với hắn. Lâu dần, nàng ta cảm thấy mình thật ngớ ngẩn. Lãng phí thời gian đứng bên vườn thuốc ngắm Thạch Thanh Phong như thế này, chẳng thà tập trung tu luyện thăng cấp còn hơn.
Tu vi của nàng ta thấp hơn Thạch Thanh Phong nhiều như vậy, sớm muộn gì cũng sẽ bị hắn coi thường.
Đúng lúc một vài sư huynh đệ có cùng tu vi hẹn nhau ra ngoài làm nhiệm vụ của Tông môn, Tiêu Minh Y quyết định đợi đến đợt thu hoạch linh thảo vào cuối tháng sẽ hẹn lại Thạch Thanh Phong. Sau đó, nàng ta ra ngoài làm nhiệm vụ cùng mấy người đồng môn.
Chớp mắt đã đến cuối tháng thu hoạch cúc Sí. Số cúc Sí để trả nhiệm vụ hàng tháng thu hoạch xong sẽ được mang đi phơi khô một ngày. Vương Đại Long đi đến thành Thanh Dương một chuyến, lúc về có mua hai hũ linh tửu, định hôm nay sẽ vào núi hái quả Túy Tiên.
Tiêu Minh Y vừa đúng lúc hoàn thành nhiệm vụ trở về. Thấy hôm nay là ngày thu hoạch cúc Sí sẽ không có trùng cho Thạch Thanh Phong tu luyện, liền ngỏ lời mời hắn cùng đi thành Thanh Dương với mình.
Thạch Thanh Phong từ chối, nói với nàng ta rằng mình phải lên núi hái quả Túy Tiên.
Tiêu Minh Y chợt thấy hứng thú: "Liên Nhi không có tu vi thì đừng đi nữa, ở nhà thay chúng ta chuẩn bị đồ ăn là được rồi."
Nàng không đi, làm sao có thể "vô tình" ăn được một con cá Lưu Ly chứ? Tiêu Liên Nhi căm giận. Nàng xúi giục đám Vương Đại Long lên núi hái quả Túy Tiên, cũng có phải vì nồi canh cá Phi Bạch đó đâu.
Nàng nhẹ giọng nài nỉ: "Tiểu thư, cho nô tỳ đi cùng người đi. Nô tỳ biết cách hái quả Túy Tiên."
"Ngươi không có tu vi, đi theo cũng chỉ cản chân chúng ta mà thôi!" Tiêu Minh Y ghét bỏ từ chối.
Vương Đại Long không hiểu rõ nội tình, cũng giúp Tiêu Minh Y khuyên nàng: "Ta và Thạch sư huynh vốn muốn đi dẫn dụ yêu thú, nên đành phải để muội đi hái quả Túy Tiên. Nhưng ta đang lo ngộ nhỡ chúng ta bị tách ra, lại bất ngờ có yêu thú xuất hiện thì không ai có thể bảo vệ muội được. Giờ Tiêu sư muội muốn đi cùng chúng ta. Muội ấy lại có tu vi, đi sẽ an toàn hơn.
Liên Nhi, muội ở lại vườn thuốc đi."
Đả thông kinh mạch chỉ có hai phương pháp. Một là có tu sĩ tu vi từ kỳ Kim Đan trở lên độ chân khí cho. Còn một biện pháp khác chính là ăn được thiên tài dị bảo, sử dụng đan dược cao cấp. Với hoàn cảnh hiện nay của Tiêu Liên Nhi, dù là cách nào cũng đều không thực tế.
Nàng không có thể diện lớn đến mức có thể nhờ tu sĩ Kim Đan đả thông kinh mạch.
Đan dược cao cấp lại quá đắt. Mặc dù nàng có thể dùng Trúc Cơ Đan để đổi, nhưng người khác cũng sẽ hỏi đan này từ đâu mà có.
Những linh thảo kỳ quả có thể hỗ trợ tăng tu vi ở trong núi đều có yêu thú trông coi. Một người bình thường không có tu vi đi bừa vào trong đó, không những sống sót trở ra, lại còn có thể đả thông kinh mạch. Chuyện này nói ra sẽ có người tin sao?
Nàng chỉ muốn một kết quả tự nhiên đến không thể tự nhiên hơn thôi. Chẳng lẽ lại khó đến vậy sao?
Tiêu Liên Nhi tuyệt đối sẽ không bỏ qua cơ hội lần này. Đây là cơ hội duy nhất, vừa không nguy hiểm, lại có thể đạt được mục đích của mình.
Nàng nhìn về phía Thạch Thanh Phong.
Nàng cũng không ngại học tập Tiêu Minh Y cách làm nũng như thế nào.
"Thạch sư huynh, huynh đưa muội đi cùng đi mà. Tu vi của huynh cao như vậy, nhất định có thể bảo vệ muội mà, đúng không? Bây giờ là mùa thu, phong cảnh trong núi chắc chắn sẽ rất đẹp. Huynh đưa muội đi xem được không?"
Tiêu Minh Y chợt biến sắc: "Liên Nhi! Không cho ngươi đi chính là vì muốn tốt cho ngươi đó!"
Tiêu Liên Nhi nhìn Thạch Thanh Phong bằng ánh mắt cầu khẩn: "Hạc trắng chở hai ba người cũng không vấn đề gì. Tiểu thư muốn hái quả Túy Tiên, ta sẽ ngồi trên lưng hạc ngắm phong cảnh là được rồi."
Một người không thể tu luyện, lại muốn tiến vào núi Thanh Mục ngắm cảnh, rõ ràng là nằm mơ giữa ban ngày. Thạch Thanh Phong vô cùng áy náy. Ngày ngày hắn đều chuyên tâm tu luyện Sơn Hà Võng, lên núi làm nhiệm vụ. Ngày ngày đều được thưởng thức những món ăn tuyệt hảo do Tiêu Liên Nhi làm ra, nhưng lại chưa từng nghĩ đến chuyện sẽ đưa nàng vào núi du ngoạn. Tiêu Linh Nhi nhẹ nhàng cầu xin làm hắn không khỏi cảm thấy xót xa: "Đưa Liên Nhi đi cùng đi.
Muội ấy và Tiêu sư muội cưỡi chung một con hạc, hái được quả rồi rời đi ngay, sẽ không gặp nguy hiểm đâu."
Trước khi Tiêu Minh Y lên tiếng phản đối, Tiêu Liên Nhi đã vội vàng bảo đảm: "Muội sẽ không gây phiền phức cho tiểu thư đâu."
Nhìn thấy thần sắc hiện lên trong mắt nàng, Vương Đại Long cũng hơi áy náy. Cậu ta chỉ nghĩ đến sự an toàn của nàng, mà lại chưa từng nghĩ rằng năm nay Tiêu Liên Nhi mới mười tuổi, đang ở độ tuổi ham vui. Cậu ta cũng không phản đối nữa: "Vậy cũng được, Tiêu sư muội sẽ đi cùng Liên Nhi. Đợi đến khi bọn ta dụ được vượn lông trắng ra, hai người hái quả Túy Tiên rồi trở về vườn thuốc chờ chúng ta nhé."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!