Translator: Nguyetmai
Tiêu Liên Nhi không đi giao Phệ Hỏa trùng cho chuồng thú mà cố ý đi lòng vòng trong rừng cho đến khi mặt trời xuống núi mới quay về vườn thuốc.
Tiêu Minh Y và Thạch Thanh Phong cùng nhau đến thành Thanh Dương. Vương Đại Long thấy nàng về trễ như vậy thì gọi nàng qua ăn cơm: "Tiêu Minh Y mời Thạch sư huynh đến Túy Tiên Lầu ở thành Thanh Dương ăn rồi, sẽ không về ăn cơm đâu."
Tiêu Liên Nhi "ừ" một tiếng: "Sư huynh, chúng ta ăn cơm xong thì mở lò luyện Hỏa Dương Đan nhé."
Vương Đại Long không ngờ lại nhanh như vậy, "Muội đã nghĩ xong rồi à?"
"Muội nghĩ xong rồi. Có thể thử một lần."
"Được." Vương Đại Long đồng ý. Cậu ta chợt nghĩ trong đầu, cảm thấy Tiêu Liên Nhi nói ăn cơm tối xong đi mở lò là vì muốn tránh Thạch Thanh Phong.
Cậu ta vừa ăn vừa nhìn lén Tiêu Liên Nhi. Nhìn mãi, nhìn mãi. Cậu ta phát hiện ra một điều khác thường. Tiêu Liên Nhi khác hẳn so với lúc mới đến vườn thuốc này. Da dẻ dường như trắng lên nhiều, giữa trán có thêm vài phần linh khí. Giống như đã đột phá được kỳ Luyện Khí, sau khi linh thể gột rửa đã không còn vương bụi trần.
Rõ ràng cậu ta đã thăm dò kinh mạch của Tiêu Liên Nhi, chắc chắn kinh mạch của nàng đã tắc nghẽn, không thể tu luyện. Vương Đại Long lại lắc đầu, cảm thấy bản thân đã cả nghĩ rồi.
Ăn xong cơm, Tiêu Liên Nhi xách Phệ Hỏa Trùng đi vào phòng luyện đan của Vương Đại Long.
Nàng cũng không né tránh gì, lấy cúc Sí bỏ vào giỏ trúc ngay trước mặt cậu ta.
Phệ Hỏa Trùng thấy mùi của cúc Sí thì chen chúc lao tới.
Vương Đại Long tò mò hỏi nàng: "Cái đống sâu này có tác dụng thật à?"
Tiêu Liên Nhi nhìn đám cúc Sí bị hút khô thì bỏ thêm một nhúm vào, cười đáp: "Thuộc tính Hỏa của sư huynh quá thấp, đan hỏa không mạnh. Cho dù dùng địa hỏa thì chân khí cũng không chống đỡ được đến lúc thành đan. Cũng có thể dùng Dưỡng Khí Đan để hồi phục chân khí, nhưng luyện được một lò đan dược thì huynh phải dùng một viên, phí tổn quá cao. Luyện hỏng một lò thì tổn thất quá lớn."
"Ý của sư muội là, có cách để giảm bớt chi phí luyện chế sao?" Mắt Vương Đại Long sáng rực. Linh thạch và điểm cống hiến của cậu ta đều dùng hết cho việc luyện đan rồi. Đan luyện hỏng đã đành, mà mình còn bị tổn thất nữa. Không những không lời, mà còn lỗ vốn.
Thấy Phệ Hỏa Trùng đã hút no rồi, Tiêu Liên Nhi trút chúng vào túi vải, bảo Vương Đại Long ra tay: "Ép chúng ra thành dịch."
Nàng nhìn Vương Đại Long làm, chậm rãi nói: "Dược liệu đắt nhất để luyện Hỏa Dương Đan là nội đan của yêu thú hệ hỏa cấp một. Tinh luyện nội đan của yêu thú cũng khiến chân khí hao tổn nhiều nhất. Nếu như thay đổi cách luyện đan, thì không cần dùng nội đan nữa…"
Vương Đại Long xuýt xoa hít khí lạnh như đang nhức răng: "Có thể bớt được hẳn một viên linh thạch! Không cần dùng Dưỡng Khí Đan, với chân khí của ta cũng có thể luyện được đan dược!"
Cậu ta nhìn chăm chú chất dịch màu tím tiết ra từ Phệ Hỏa Trùng, hưng phấn nhếch môi cười: "Chỉ bằng thứ này thôi á?"
"Thử xem là biết! Nhưng phải nói trước, nếu thành công thì sư huynh bán một bình Hỏa Dương Đan, muội muốn lấy ba viên linh thạch." Tiêu Liên Nhi giơ ba ngón tay ra.
Đệ tử kỳ Luyện Khí của Nguyên Đạo Tông nhiều vô số. Hỏa Dương Đan cấp một cung không đủ cầu. Nguyên liệu tốn hai viên linh thạch. Một lọ Hỏa Dương Đan thượng phẩm cấp một có thể bán được mười viên linh thạch, trung phẩm là năm viên linh thạch, hạ phẩm là ba viên linh thạch.
"Ba viên? Vậy thì phải là trung phẩm trở lên mới được." Bản năng làm ăn của Vương Đại Long xuất hiện, cậu ta thốt lên.
"Đòng ý! Nhưng mà nếu cách này bị lộ ra ngoài thì không liên quan đến muội đâu đó."
"Ta có ngu mới nói!" Vương Đại Long trợn mắt nhìn nàng, càng ra sức nghiền đống Phệ Hỏa Trùng.
Trong lòng cậu ta hiểu rõ, Tiêu Liên Nhi đang nhắc nhở cậu ta đừng quên mình đã lập lời thề tâm ma. Không thể để người khác biết cách thức này là do nàng nghĩ ra.
Tiêu Liên Nhi nhìn chất lỏng trong chậu, ra tay lọc qua từng lớp vải rồi múc một chén nhỏ.
"Sư huynh mở lò, trước hết hãy tinh luyện dịch của Phệ Hỏa Trùng. Ban đầu luyện một viên đan dược thôi. Sau khi quen tay, sư huynh hãy từ từ tinh chế, muội không giúp huynh nữa."
Vương Đại Long khoanh chân ngồi xuống, thần sắc nghiêm túc, vận đan hỏa bắt đầu tinh luyện.
Một nén hương sau, chất dịch trong chén đã được luyện thành một khối dịch thuốc to bằng đầu ngón tay. Như một viên thạch anh màu tím trong suốt, đẹp đến nao lòng.
"Mộc nhiều hơn Hỏa. Đan hỏa của sư huynh không mạnh. Lúc luyện Hỏa Dương Đan, phải dùng chân khí tính Mộc bổ trợ cho đan hỏa. Lúc thành đan cũng không được dừng lại."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!