Translator: Nguyetmai
Cuối mùa thu.
Phía sau đỉnh Thiên Khung nằm trong dãy núi Thanh Mục. Cây phong đại thụ lá đỏ đã sinh trưởng hàng ngàn năm trong cốc bị sương nhuốm ướt, lá phong đỏ rực như lửa. Sơn cốc ngỡ như một rặng mây hồng bay lơ lửng trong núi.
Dưới đáy cốc, một dòng linh tuyền ào ạt chảy xiết. Linh khí dày đặc bốc lên như những đám mây lững lờ khắp ngọn núi đá xanh biếc. Bên cạnh linh tuyền có xây vài căn nhà trúc xinh xắn.
Lá đỏ như lửa, sương khói ẩn hiện, nhà trúc thanh nhã. Đang là buổi chiều tà, ánh sáng màu quýt chín phủ kín cả Hồng Diệp Cốc, cảnh đẹp như tranh vẽ.
Một bóng người màu trắng nhẹ nhàng bay vào sơn cốc.
Dịch Khinh Trần che giấu hơi thở, quen thuộc lách qua trận pháp được bố trí trong cốc, rồi lặng im không tiếng động lại gần nhà trúc.
Lúc nàng và Hàn Tu Văn song tu với nhau, sư phụ đã giao Hồng Diệp Cốc này cho họ. Nàng biết, mấy ngày nay chắc chắn Hàn Tu Văn đang ở trong nhà trúc chờ mình.
Nàng khẽ sờ chiếc nhẫn trữ đồ trên ngón tay, bên trong có một chiếc hộp ngọc. Trong chiếc hộp ngọc đó là một cây lan Hàn Tinh mà nàng vừa hái được ở nơi lạnh nhất Bắc Mạc.
Lan Hàn Tinh sinh trưởng trong lớp băng ở nơi lạnh nhất của Bắc Mạc, là do hàn khí vạn năm hóa thành, sau khi hấp thu đầy đủ linh khí của trời đất mới có thể nở hoa. Dùng lan Hàn Tinh làm vị thuốc chính để luyện ra đan dược Hộ hồn, thì dù thân thể có tan biến, Nguyên Anh bị hủy diệt thì cũng vẫn có thể giữ được hồn phách không tiêu tan. Đó là thứ đan dược phòng thân tốt nhất dành cho các tu sĩ Nguyên Anh.
Nàng đào băng cứng mười năm, xâm nhập vào dưới lớp băng nghìn dặm mới hái được một nụ hoa. Nàng lại canh chừng, nuôi dưỡng thêm hai mươi năm nữa, cuối cùng cũng chờ được đến lúc hoa nở.
Nàng định đem về làm quà sinh nhật tặng cho Hàn Tu Văn.
Nàng uống đan dược kìm giữ hơi thở, cố tình ép tu vi xuống kỳ Kim Đan. Nghĩ tới vẻ mặt vừa ngạc nhiên vừa vui mừng của Hàn Tu Văn khi biết mình kết anh thành công, Dịch Khinh Trần lại không khỏi mỉm cười.
Trong nhà trúc, Hàn Tu Văn mặc thanh sam màu lam nhạt, ngồi xếp bằng trước án kỷ. Sương mù lững lờ quanh người gã, khuôn mặt gã như ngọc thạch ngấm nước, tỏa sáng lấp lánh.
Pháp bảo mà Hàn Tu Văn thường sử dụng thời niên thiếu là một cành trúc xanh có lá. Trúc xanh như ngọc, lá tựa phỉ thúy. Thiếu niên tu sĩ xuất thân từ danh môn, tính cách nhã nhặn, dung mạo tuấn tú, thân pháp phóng khoáng tự nhiên, dễ dàng giành được biệt hiệu công tử Thương Lan Trúc.
Người tu tiên, sau khi da thịt xương cốt được linh lực gột rửa, dung mạo sẽ càng thanh tú hơn những người phàm trần bình thường khác. Sau khi tu sĩ kết đan, khuôn mặt cũng sẽ lão hóa vô cùng chậm. Khi tu vi tiến vào cảnh giới Nguyên Anh, dung mạo không chỉ không già đi nữa, mà thậm chí còn có vẻ trẻ trung hơn một chút.
Hàn Tu Văn kết đan lúc ba mươi tuổi, một trăm linh hai tuổi tiến vào Nguyên Anh. Bây giờ một trăm chín mươi chín tuổi, hiện tại dung mạo của gã không thay đổi nhiều lắm với thời gã mới kết đan. Tu vi tăng trưởng dần, trên khuôn mặt bớt đi vẻ ngô nghê, lại tăng thêm vài phần xuất trần. Số nữ tu sĩ ái mộ gã trên đại lục Thương Lan chỉ tăng chứ không giảm.
Lúc một trăm năm mươi tuổi, tu vi của gã đã đạt tới viên mãn của Nguyên Anh Sơ kỳ tầng thứ chín, phá vỡ mọi kỷ lục của các tu sĩ Nguyên Anh trên đại lục Thương Lan.
Nhược Thủy đạo quân, sư phụ của hai người, chưởng môn đời trước của Nguyên Đạo Tông đã hơn sáu trăm tuổi rồi. Tuổi thọ của tu sĩ Nguyên Anh là tám trăm tuổi. Nếu như không thể tiến vào đẳng cấp Hóa Thần thì đến lúc hết tuổi thọ sẽ theo hạc về trời. Tuổi thọ của Nhược Thủy đạo quân không còn nhiều, vì thế đã sớm bế quan, một lòng muốn đột phá Hóa Thần.
Trong bốn vị trưởng lão Nguyên Anh khác của Tông môn thì vị nhỏ tuổi nhất là Thanh Phong đạo quân cũng đã bốn trăm tuổi rồi. Với người tu tiên mà nói, thời gian như cát nơi đầu ngón tay, ba bốn trăm năm chỉ chớp mắt đã trôi hết qua kẽ ngón tay. Các vị trưởng lão không thể không tận dụng thời gian để bế quan tu hành. Thế là chức vị chưởng giáo Nguyên Đạo Tông bèn truyền cho Hàn Tu Văn trẻ tuổi nhất.
Ở đại lục Thương Lan có tới hàng chục nghìn môn phái tu tiên, trong đó có ba tông và bốn môn đứng đầu. Đan Tông là môn phái thu nhận đồ đệ ít nhất trong bảy môn phái lớn, nhưng cũng phải có tới hơn một vạn đệ tử.
Thế lực của Nguyên Đạo Tông có thể xếp vào hàng thứ ba trong bảy môn phái lớn. Hàn Tu Văn là chưởng giáo đạo quân trẻ tuổi nhất trong cả ba tông và bốn môn. Để thể hiện sự uy nghiêm của mình trước mặt một trăm ngàn đệ tử, Hàn Tu Văn cố tình để lại vài lọn râu dài.
Kể từ khi gã để râu, trước mặt mọi người, Dịch Khinh Trần không còn sánh vai đi bên cạnh gã nữa. Trượng phu của nàng là chưởng giáo đạo quân của Nguyên Đạo Tông, nàng hiểu tâm ý của gã, đương nhiên phải dành sự tôn trọng cho gã.
Về đến tẩm điện, Dịch Khinh Trần luôn thích nghịch mấy lọn râu dài của gã. Hàn Tu Văn vẫn thích ngắt vùng eo có máu buồn của nàng như thời trẻ khi hai người mới song tu, nhẹ nhàng mắng: "Nghịch ngợm!"
Sau khi kết thành Kim Đan, hai người đã cử hành đại lễ song tu. Công tử Thương Lan Trúc và Ngọc nữ thiên tài kết hôn, trở thành sự kiện trọng đại thu hút ánh mắt của người dân đại lục Thương Lan nhất năm đó.
Kết hôn được bảy mươi năm, Hàn Tu Văn kết anh thành công. Thêm năm mươi năm nữa, gã đã tiến đến cấp viên mãn Nguyên Anh Sơ kỳ, trở thành chưởng giáo đạo quân mà hàng vạn đệ tử ngưỡng mộ kính trọng.
Dịch Khinh Trần hai mươi tuổi đã trở thành Kim Đan chân nhân, nàng kết đan còn sớm hơn Hàn Tu Văn nhưng vẫn trì trệ ở kỳ Kim Đan, dần dần xa rời khỏi ánh mắt của mọi người.
Kể từ đó, hào quang của thiên tài chỉ còn rơi trên người Hàn Tu Văn.
Không ai biết, để có được cái danh thiên tài của Hàn Tu Văn, Dịch Khinh Trần đã bỏ ra bao nhiêu tâm huyết và cố gắng.
Hàn Tu Văn ra ngoài tu luyện tích lũy kinh nghiệm, Dịch Khinh Trần sẽ theo cùng để bảo vệ gã. Hàn Tu Văn bế quan tu hành, Dịch Khinh Trần vẫn còn tất bật bên ngoài.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!