Editor: Nguyetmai
Cưu Thần Quân đại bại, lui về giữ phía Tây Nam dãy núi Mãng Ngưu.
Chiến sự ở tiên giớiTiên giới dần dần lắng xuống. Sau khi gió lạnh càn quét qua đi, tiên giớiTiên giới nghênh đón mùa xuân tới, tình hình khí tượng dần bình ổn lại.
Trên bình nguyên Diên Thảo, mấy vạn tu sĩ vì muốn ghi ơn sự cống hiến bình định tiên giớiTiên giới của Diệu Nhật nên đã, dựng nên thành Diệu Nhật to lớn hùng tráng.
Diệu Nhật đứng ở cuối con đường đã dựng tượng mười tám vị thần tướng, ánh sáng lấp lóe giữa các ngón tay. Bức tượng Mộ Tử hắn tự tay điêu khắc bay ra từ nhẫn chứa đồ, nhẹ nhàng đứng tại vị trí thứ nhất bên phải con đường.
"Cho dù nàng có bước chân vào luân hồi bao nhiêu lần, chỉ cần nàng thấy bức tượng này, trí nhớ của nàng sẽ khôi phục ngay lập tức." Diệu Nhật thi triển thần lực, che lấp khuôn mặt Mộ Tử đi.
Đây là thế giới của hắn. Diệu Nhật thiết lập một kết giới đơn giản ở bốn xung quanh. Hắn khoanh chân ngồi phía dưới bức tượng, thu hết thần quang lại. Giờ phút này, hắn không còn là Diệu Nhật Thần Quân cao cao tại thượng nữa, hắn chỉ muốn yên tĩnh ngồi ở bên Mộ Tử như thế này mà thôi.
"Bất cứ lúc nào, Cưu Ma cũng có thể giương lên phản cờ đảo loạn tiên giớiTiên giới lên. Cơn bão Hhư Kkhông ở phía Đđông càng ngày càng lợi hại. Tiên giớiTiên giới bị gió lốc xé rách, không biết bao nhiêu tu sĩ bị cuốn vào đó rồi vẫn lạc. Không ai biết đến bao giờ trận gió lốc này mới có thể ngừng. Tất cả tu sĩ đều ngóng trông Tiên đĐình sắp xếp nhân thủ bày kết giới cho động phủ của mình. Mộ Tử, ta không có thời gian đi tìm ba hồn sáu phách của nàng.
Thiên Cơ che mất khí tức của Lưu Yên, ta không biết khi nào nàng mới có thể luân hồi chuyển thế."
Các tu sĩ đi trên con đường đá thần tướng này, không có ai phát hiện ra Diệu Nhật đang uống tới say mèm bên cạnh bức tượng Mộ Tử.
Hắn biết không ai có thể trông thấy mình, cho nên để mặc cho bản thân phóng túng.
"Chờ đến lúc cơn bão Hhư Kkhông quét qua tiên giớiTiên giới… Mộ Tử à, ta không biết khi đó nàng sẽ ở Hhạ giới hay ở trên tiên giớiTiên giới nữa."
Cơn bão Hhư Kkhông giống như một bàn tay vô hình, kéo dài khoảng cách giữa hắn và Mộ Tử ra từng chút từng chút một. Diệu Nhật mở to đôi mắt mơ màng, trước mắt chỉ toàn là cảnh hôm đó Mộ Tử từ chối mình. Hắn sờ lên chiếc sừng tiên đoán của Bạch Trạch, chôn sâu một lời tiên đoán cuối cùng vào tận trong đáy lòng, "Bạch Trạch nói, nàng cản mệnh thay ta, từ nay mệnh của nàng sẽ không còn do ta quyết định nữa.
Đây là cái giá đắt ta phải trả."
Diệu Nhật lắc lắc bình rượu cuối cùng, dốc ngược đáy bình, giọt rượu cay nồng cuối cùng nhỏ vào miệng hắn. Hắn giơ tay ném bình rượu ra ngoài. Uống xong ngụm rượu cuối cùng, đến lúc tỉnh táo lại, hắn vẫn là Thần Quân được chúng tiên kính ngưỡng của Tiên đĐình.
Bình rượu lăn lộc cộc trên con đường đá, chạmđụng phải kết giới thì ngừng lại. Diệu Nhật tựa vào người Thủy Kỳ Lân, dựa vào chân Mộ Tử, mơ hồ nhớ tới lúc ban sơ khi mới ở bên Mộ Tử, dường như hắn cũng từng phóng túng bản thân để ngủ một giấc giống thế này. Khi đó, Mộ Tử không hề lầm bầm làu bàu làm phiền hắn, mà chỉ an tĩnh đong đưa một cành hoa Diên Vĩ màu lam, không biết đang suy nghĩ gì.
Một bàn tay vươn ra khỏi kết giới, nhặt lấy bình rượu. Những ngón tay thon dài trắng nõn, giống như một đóa hoa lan đang chầm chậm nở rộ.
Hắn thật sự đã say rồi. Diệt Nhật trợn tròn đôi mắt, thấy một cô gái đi từ ngoài kết giới vào, vạt váy màu vàng nhẹ nhàng bay bay trong gió. Hắn cố gắng muốn nhìn rõ mặt của nàng, nhưng lại vô thức không muốn nhìn thấy. Chắc chắn là Mộ Tử. Nàng đi vào trong giấc mộng của hắn để chào từ biệt hắn sao? Diệu Nhật đưa tay về phía nàng, "Nàng tới rồi à?"
Vũ Nguyệt xé rách không gian, giật mình phát hiện nơi này có một kết giới. Dưới chân bức tượng đệ nhất thần tướng Mộ Tử trong kết giới, có một người đàn ông vô cùng tuấn tú khí phách đang nằm. Mấy trượng quanh người đó chất đầy những bầu rượu thanh ngọc.
Khuôn mặt hắn tuấn mỹ vô cùng, Vũ Nguyệt nhìn mà không rời được mắt đi chỗ khác. Nàng ta nhẹ nhàng đi tới, ngồi xuống trước mặt hắn, tay lắc lư trước mặt hắn, "Say rồi à?"
Diệu Nhật vòng tay ôm nàng ta vào lòng, "Ta vẫn luôn chờ nàng… Ta sẽ tổ chức hôn lễ linh đình nhất để cưới nàng… Nàng sẽ trở thành nữ chủ nhân của thành Diệu Nhật."
Mộ Tử trở về rồi, nàng đi qua con đường tượng đá thần tướng, trí nhớ của nàng sẽ khôi phục. Nàng nhào vào trong ngực mình kìa. Thân thể yêu kiều mềm mại trong ngực khiến cho Diệu Nhật thỏa mãn ngủ thiếp đi.
Mùi rượu thơm ngào ngạt tràn ngập trong không khí. Vũ Nguyệt vùng vẫy, nhưng dù Diệu Nhật đang ngủ, hắn vẫn ôm nàng ta chặt hơn theo phản xạ có điều kiện. Nàng ta tức giận ngẩng đầu lên, thấy trên môi Diệu Nhật vẫn còn vương nụ cười yếu ớt đẹp mê người. Ánh tà dương màu vàng, chiếu xuống con đường thần tướng bằng đá đầy khí thế. Khuôn mặt say ngủ của Diệu Nhật được che lại bởi một tầng ánh sáng mờ mờ.
"Nữ chủ nhân của thành Diệu Nhật sao?" Khuôn mặt Vũ Nguyệt áp sát vào ngực Diệu Nhật, trong tai truyền tới tiếng tim đập mạnh mẽ của hắn, chấn động đến mức khiến cho máu toàn thân nàng ta đều xông lên mặt.
Hắn là Diệu Nhật Thần Quân! Hắn chính là Diệu Nhật Thần Quân sao? Hắn nói hắn đang chờ mình, hắn nói phải tổ chức hôn lễ linh đình nhất để cưới mình! Vũ Nguyệt nhất thời ngây người ra.
Đây là duyên phận sao? Chỉ có tuyệt học gia truyền của nàng ta mới có thể xé rách Hhư Kkhông, mà Diệu Nhật Thần Quân này lại bày ra kết giới trên con đường thần tướng bằng đá này. Nghe nói thần tướng Bạch Trạch có khả năng dự báo tương lai. Chẳng lẽ, là do y dặn Diệu Nhật Thần Quân ở chỗ này chờ người có duyên của hắn sao?
Nhưng mà, vì sao lại ở chỗ này? Ở ngay trước bức tượng đệ nhất thần tướng Mộ Tử đã chết trận chứ? Trong lòng Vũ Nguyệt vô cùng hỗn loạn.
"Nếu như chàng thật sự có thành ý, hãy đến đảo Tuyền Cơ cầu hôn."
Diệu Nhật đã ngủ say, Vũ Nguyệt nhẹ nhàng đẩy hắn ra, sau đó đặt vào trong tay hắn một chiếc thẻ ngọc, "Đây là pháp thuật Thần Niệm Phá Hư gia truyền của nhà ta. Dùng nó, mới có thể tới được đảo Tuyền Cơ."
Nàng ta đứng thẳng lên, gỡ chiếc túi thơm trên đai lưng của Diệu Nhật xuống.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!