Editor: Nguyetmai
Nhìn thấy thú Hình Thiên, hai người không hẹn mà cùng nhớ tới Đan Si muốn hòa thành một thể với lò luyện Thiên Địa kia. Bí cảnh này có linh khí vô cùng nồng đậm, đưa xuống Hạ Tiên GiớiTiên giới cũng là một sự lựa chọn cực kỳcực kì tốt. Nhưng hai tên này thì nên làm thế nào bây giờ? Thú Hình Thiên còn dễ xử lý, hiện giờ nàng lại luyện chế thêm một viên Huyễn Thú Đan cũng không thành vấn đề.
Nàng lo lắng nhìn về phía Minh Triệt, lò luyện Thiên Địa là dị bảo sinh ra cùng với dãy núi này, cho dù Minh Triệt là linh thể, nhưng lò luyện Thiên Địa vẫn luôn là sự tồn tại giống như một cơn ác mộng đối với hắn. Không ai biết được loại linh vật trời sinh này sẽ có uy lực lớn thế nào. Ngộ nhỡ Đan Si luyện thành, thì lò luyện Thiên Địa này sẽ trở thành vũ khí sắc bén của hắn ta.
"Để ta vào trước xem xét một chút." Tiêu Liên Nhi quyết định.
Minh Triệt nắm lấy tay nàng, mỉm cười nói, "Ta đã không còn là bé Kiếm Linh của năm đó nữa rồi. Ta cũng muốn biết hiện giờ Đan Si đã biến thành dạng gì."
Tiêu Liên Nhi chần chừ nói, "Trong Hhư Kkhông không thể phá mở kết giới, nếu không thì bí cảnh sẽ bị sấm sét đánh thành mảnh nhỏ mất. Tiến vào đó cũng cần phải áp chế tu vi xuống, nếu Đan Si thật sự có thể hòa thành một thể với lò luyện Thiên Địa thì sẽ thế nào đây? Tu vi Luyện Khí không phải là đối thủ của hắn ta."
Minh Triệt khẽ cười nói, "Thực ra ta vẫn luôn muốn tìm được tòa bí cảnh này."
Không đợi Tiêu Liên Nhi hỏi vì sao, Minh Triệt đã nhẹ giọng nói ra, "Ngọc Phong chết rồi. Lò luyện Thiên Địa vẫn là một rào chắn trong lòng ta. Lần trước vào bí cảnh, ta chỉ nhìn thoáng qua rồi quay người chạy luôn… Có đôi khi nàng muốn liều mạng quên đi thứ gì đó, nhưng nó lại giống một cơn ác mộng không thể nào xua tan vậy, càng muốn quên, ký ức lại càng khắc sâu."
Tiêu Liên Nhi đau lòng ôm lấy hắn, "Khi ta rời đi ta đã nghĩ, nếu như Đan Si thật sự luyện hóa được lò luyện Thiên Địa, tốt nhất là nên luyện luôn cả mặt mình cũng biến thành một cái đỉnh đi. Ta không muốn hắn và chàng có dáng dấp giống nhau."
Khuôn mặt của hắn là do Vũ Nguyệt ngưng tụ thành khuôn mặt Đan Si. Hắn đã từng bị Cưu Ma nhốt trong lò luyện Thiên Đđịa luyện hóa vạn năm. Tòa bí cảnh này thường xuyên xuất hiện trong mộng của hắn. Minh Triệt nhìn vào cái động bị lá bùa cắt ra rồi nói, "Ta muốn bổ đôi cái lò luyện Thiên Địa này, trước giờ vẫn luôn muốn thế."
Hai người nói làm là làm. Pháp thuật Cửu Đỉnh Tiệt Mạch mà Minh Triệt học được từ Vũ Nguyệt lại một lần nữa phát huy tác dụng. Trước kia lúc tu vi thấp, cần mấy tu sĩ Nguyên Anh đồng thời thi triển pháp thuật mới được, bây giờ tu vi cao hơn rồi, trong tay hai người đều tự cầm chín cái đinh bằng ngọc, bay về phía cửa hang. Trong khoảnh khắc cảm nhận được lực bắn ngược của bí cảnh, chín cái đinh bằng ngọc liền đập vào ngực họ, chớp mắt đã áp chế tu vi xuống tới cảnh giới của đệ tử Luyện Khí.
Tiêu Liên Nhi cảm thấygiác được áp lực nhẹ đi, lăn như hồ lô vào bên trong bí cảnh.
Minh Triệt đã có kinh nghiệm đối với việc áp chế tu vi, thân thể lộn vòng một cái đã đứng vững trước mặt nàng. Hắn ngồi xổm người xuống nhìn Tiêu Liên Nhi, đột nhiên nhớ tới lúc hắn hóa thân thành Ngô Bằng, đệ tử của Vạn Thú Môn từ rất nhiều năm trước. Hắn chợt nổi hứng, khuôn mặt bỗng thay đổi hẳn, lông mày xéo treo trên đôi mắt ti hí, cười đầy hèn mọn nhìn nàng, "Tiểu tiên tử Nguyên Đạo Tông, đi theo gia đi!"
Một chiêu chó dữ vồ mồi chụp vào người nàng, Tiêu Liên Nhi vùi đầu vào trong lòng hắn cười khanh khách không ngừng.
Minh Triệt đổi về khuôn mặt thật, cúi đầu nhìn nàng nói, "Khi đó thấy nàng trong bí cảnh, ta rất vui vẻ."
Tiêu Liên Nhi mím miệng cười nói, "Rõ ràng là linh thể, còn dám nói mình đã đói bụng rất nhiều ngày rồi, lừa mất cái đùi dê của ta nữa chứ."
"Lúc ấy sau khi áp chế tu vi xuống kỳ Luyện Khí, ta không thể tịích cốc nữa thật mà. Cũng như kiểu nàng có linh vật nNgũ hHành trên người, nhưng chưa thể xây dựng lại thân thể vậy, nên cũng không tính là lừa gạt đùi dê của nàng."
Ngay khi đang nói chuyện, một cơn gió tanh ngòm chợt thổi tới. Tiêu Liên Nhi xoay người một cái đã chắn trước người Minh Triệt, thấy thú Hình Thiên đang bay vọt tới trước mặt hai người. Cái hang máu giữa cổ có sương mù màu đen chảy ào ào ra, khuấy động không khí bốn phía vặn vẹo cả lên.
"Lui ra phía sau!" Tiêu Liên Nhi cũng không biết Huyễn Thần Đan năm đó nàng cho nó ăn còn có tác dụng hay không, lớn tiếng hô lên thử một tiếng.
Nếu như không có hiệu quả, hai người đành phải ép đinh ngọc ra rồi lùi ra ngoài bí cảnh trước thôi.
Phần bụng thú Hình Thiên phát ra từng chuỗi tiếng gầm trầm thấp như sấm sét, ngoan ngoãn lui lại, đặt mông ngồi xuống đất, ép nát vô số gốc đại thụ.
Tiêu Liên Nhi vuốt ngực, khe khẽ thở phào một hơi, "Nói gì thì nói, có thể trình độ luyện đan của Đan Si vẫn không bằng Vũ Nguyệt, nhưng riêng về luyện chế những đan dược lệch lạc tà đạo này thì lại đứng đầu."
Minh Triệt ôm lấy vai Tiêu Liên Nhi, nói, "Tu vi của nàng bây giờ là Linh Quân, nàng thử xem có thể dùng thần thức giao lưu với nó được không?"
Đúng thế, hiện tại tu vi của nàng đã khác rồi. Thần thức mạnh mẽ hơn lúc trước rất nhiều. Tiêu Liên Nhi ngưng thần dùng thần thức nói chuyện với thú Hình Thiên, "Hình Thiên, ngươi có thể nói chuyện với ta không?"
Chỉ chốc lát sau, một giọng nói yếu ớt truyền vào trong tai Tiêu Liên Nhi, "Chủ nhân."
"Nó có thể dùng thần thức nói chuyện với ta này!" Tiêu Liên Nhi rất kích động, "Hình Thiên, sau khi ta rời khỏi bí cảnh này có người nào vào không?"
"Không có." Thú Hình Thiên ngoan ngoãn trả lời, xong lại nói, "Nhưng mà, trong này vốn đã có người rồi."
Tiêu Liên Nhi và Minh Triệt nhìn nhau một cái, nàng vội hỏi tiếp, "Là ai?"
Thú Hình Thiên quay người bay về phía trước. Minh Triệt ném ra Loan Nguyệt Luân đã được luyện chế lại ra, kéo Tiêu Liên Nhi cùng đứng lên trên rồi, đuổi theo thú Hình Thiên.
Rừng cây, gò núi vùn vụt trôi qua dưới chân, thú Hình Thiên bay lên trên một đỉnh núi tuyết, đập móng vuốt xuống.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!