Chương 189: Những ngày tháng sau đó (1) – Phiêu bạt Hhư Kkhông

Editor: Nguyetmai

Từng tia sét trắng bạc và tiếng sấm rền ầm ầm liên tiếp nhau, trận gió xoáy màu xám giống như một cái chổi quét qua không gian. Cơn bão không gian khiến cho đêm tối khi thì đen như mực, khi thì sáng như tuyết, giống như tấm gương bị vỡ vụn thành ngàn vạn mảnh nhỏ vậy.

Ánh sáng chớp lóe, một chiếc phi thuyền to lớn lao nhanh như sao băng, kéo theo một dải ánh sáng thật dài, vững vàng bay lượn trong không gian. Phù trận trên thân thuyền bắn ra từng vầng sáng màu vàng óng giống như những bọt khí, những tia sét từ Hhư Kkhông bắn xuống, chưa chạm vào được vòng bảo hộ thì đã bị bắn ra ngoài, giống như mưa bụi rơi xuống mái ngói vậy, lóe lên ngàn vạn tia sáng trắng.

Vòng bảo hộ bao phủ phía trên không của boong phi thuyền bịđược đánh rách ra một lỗ hổng khoảng hai trượng. Trên lỗ hổng này có một nhánh cây xanh biếc, từng tia sét ở đầu nhánh cây giống như tinh linh đang khiêu vũ, lúc sáng lúc tối, khiến cho lỗ hổng này được bịt kín.

Bộ quần áo trắng như tuyết của Tiêu Liên Nhi bay bay trong gió. Nàng ngồi khoanh chân tĩnh tọa dưới lỗ hổng đó, khuôn mặt nghiêm túc khẽ ngẩng lên, chờ đợi những tia sét lại đánh xuống lần nữa.

MẦm một tiếng ầm vang lên, một tia sét to như thùng nước màu lam trắng đánh trúng nhánh cây màu xanh, trong nháy mắt đã bị chia ra thành ngàn vạn sợi tơ bạc tinh mịn, bao vây nàng vào bên trong.

Từng tia sét nhỏ bé xuyên qua da thịt nàng để tiến vào trong cơ thể, di chuyển cực nhanh trong kinh mạch. Nàng có thể cảm nhậngiác được linh vật nNgũ hHành đang không ngừng được rèn luyện và thân thể nàng ngày càng cứng cáp hơn. Những tia sét giống như một cái chùy to, hung hăng nện mạnh xuống năm loại vật chất khác biệt, khiến cho chúng hòa vào nhau. Da thịt của nàng dần dần lộ ra vẻ mượt mà như ngọc. Vòng bảo hộ linh quang trở nên như có thực thể vậy.

Nàng đã tu luyện tới mức độ cao nhất của Linh Quân rồi. Nếu muốn cho vòng bảo hộ linh quang hóa thành thần quang thì cần có cơ duyên đột nhiên ngộ hóa thì mới được. Tiêu Liên Nhi không nhập định nữa, thần thức hơi chuyển động, "nhìn" xem tình hình trong khoang phi thuyền.

Cửa khoang mở rộng, Minh Triệt bê một cái khay đan từ trúc xanh, hắn ngồi se chỉ luồn kim, bện từng viên từng viên linh thạch bé cỡ móng tay vào, nom giống như một cô vợ nhỏ vậy.

Cứ xuyên được một viên, hắn lại thở dài một hơi. Đôi mắt hơi nheo lại, đầu thì nghiêng nghiêng… lười biếng ngáp một cái.

Tiêu Liên Nhi nhìn mà không khỏi buồn cười, "Minh Triệt, ta xong việc rồi!"

Lưng Minh Triệt chợt thẳng tắp, hắn phất tay một cái, bắn ra một chùm sáng vàng óng, ánh sáng của pháp trận bùa chú trên boong phi thuyền sáng rực rỡ, vòng bảo hộ trên đỉnh đầu nàng khép lại.

Một luồng lực nhẹ nhàng truyền tới từ bên hông, kéo nàng vào trong khoang thuyền nhỏ.

"Ôi, bão Hhư Kkhông đúng là nơi tu luyện tốt dành cho ta, chỉ có điều là đôi mắt sắp bị mù vì ánh sáng lóe lên rồi." Tiêu Liên Nhi lên tiếng oán trách, vươn tay định tháo miếng vải đen che mắt xuống.

Minh Triệt nắm lấy tay nàng rồi cúi đầu cọ cọ vào tai nàng, "Từ từ đã, ta cho nàng xem một chút mới lạ, nhưng nàng không được dùng thần thức nhìn trộm cơ."

Sau khi rời khỏi thành Diệu Nhật, hai người cùng đi thu gom vật liệu khắp tiên giớiTiên giới, thuê người chế tạo một chiếc phi thuyền. Bão không gian đơn điệu không có gì thú vị, không bao lâu sau hai người đã thấy chán ngấy nơi này rồi. Thỉnh thoảng Minh Triệt lại biến ảo ra các loại cảnh trí trong khoang thuyền, để sau khi Tiêu Liên Nhi hấp thu các tia tia sét để tu luyện xong thì có thể thay đổi tâm trạng một chút.

Lại là huyễn cảnh sao?. Tiêu Liên Nhi bĩu môi, cảm thấy không thú vị, "Huyễn cảnh cũng chỉ là huyễn cảnh mà thôi, nhìn thì thấy nhưng sờ không được. Chàng có biến ra một hồ Mỹ Nhân Giao, ta cũng không thể bắt ăn được, có gì thú vị chứ?"

Minh Triệt nắm lấy tay của nàng không chịu buông, ngậm lấy vành tai nàng, khe khẽ cắn một cái rồi nói úp úp mở mở, "Nếu nàng thèm thịt như thế thì ta nhất định sẽ thỏa mãn nàng thôi."

Hơi thở của hắn khiến cho vành tai nàng thoáng chốc đỏ ửng cả lên. Cảm giác tê dại truyền đến từ mũi chân, Tiêu Liên Nhi bủn rủn cả người đẩy hắn ra, giật miếng vải đen che mắt xuống, "Chàng lại nghĩ ra cái gì thế…"

Chiếc áo bào màu đen nhẹ nhàng rơi khỏi người Minh Triệt. Vai rộng eo nhỏ, cộng thêm gương mặt vô cùng tuấn mỹ của hắn, khiến cho cổ họng Tiêu Liên Nhi căng lên, không kìm lòng được, đành phải nuốt nửa câu sau xuống. Nàng chột dạ hừ một tiếng rồi quay đầu đi, "Sao chàng không biến ra thêm một hồ nước nóng, rồi diễn cảnh mỹ nam tắm rửa luôn đi?"

"Tiêu Liên Nhi, nàng cũng già mồm thật đấy. Rõ ràng đã nuốt nước bọt rồi mà vẫn còn muốn giả vờ ta không cần, ta chẳng thiết.?" Minh Triệt chậc chậc vài tiếng qua kẽ răng, sau đó kéo tay nàng đặt lên ngực mình, lại cúi đầu xuống cắn vào vành tai nhạy cảm của nàng, "Ta cảm thấy nàng nằm trên mặt tuyết cũng không tệ, da thịt còn trắng hơn tuyết, nhìn một lúc sẽ đỏ ửng lên, giống như hoa đào nở vậy.

Hay là hôm nay ta biến ra một cánh rừng đào được không?"

Khuôn mặt Tiêu Liên Nhi lập tức đỏ bừng lên, mắng hắn: "Cút đi!"

Đáng tiếc là bàn tay nhỏ của nàng lại giống như bị dính chặt vào ngực hắn vậy, đợi nàng nhận ra, vội vàng rút tay lại để đẩy hắn ra thì đã chậm mất mấy nhịp rồi. Ngay cả cổ nàng cũng lập tức đỏ ửng lên, Tiêu Liên Nhi không khỏi kêu lên, "Ta đã tu luyện ba năm trong Hhư Kkhông rồi, để ta cho chàng nếm thử sự lợi hại của ta." Nói xong, nàng vung tay tung một chưởng mang theo tia sét.

"Ngay cả thần quang còn chưa luyện ra mà dám đối đầu với bản thượng tiên à?. Nàng cũng to gan lớn mật gớm nhỉ?." Minh Triệt vươn tay ra đập nhẹ vào lòng bàn tay nàng, đập tan những tia sét tinh mịn kia, biến chưởng thành trảo, nắm lấy tay nàng rồi lại kéo vào trong lòng, trầm giọng cười một tiếng, "Bây giờ ta mới nhận ra, phụ nữ đều nghĩ một đằng nói một nẻo đến mức nào."

Không đợi nàng kịp phản bác, Minh Triệt đã tìm được đôi môi của nàng rồi hôn xuống thật sâu, "Nàng nghĩ… linh thể kiếm linh và linh thể nNgũ hành sẽ sinh ra bé Tinh Linh như thế nào nhỉ?"

Hơi thở của hắn còn vương vấn trên môi và răng của nàng, Tiêu Liên Nhi muốn trả lời nhưng lại không nỡ rời xa môi hắn. Chờ tới khi nàng lấy lại được tinh thần thì đã bị công thành chiếm đất, quên luôn bản thâncả người đang ở chỗ nào mất rồi.

Khoang phi thuyền vẫn được trang hoàng theo phong cách xa xỉ của Minh Triệt như trước đây. Một tấm da Sương Lang màu trắng trải trên mặt đất, các loại cá Llưu Lly to to nhỏ nhỏ được kết từ linh thạch treo đầy trong khoang, đá phát sáng được điêu khắc thành các loại hoa bay lơ lửng, ánh sáng trong trẻo của lưu ly óng ánh ngập tràn trên trần khoang thuyền.

Bên ngoài ô cửa sổ trong suốt được mài từ tinh thạch, những tia sét và gió xoáy bị khảm thành một bức tranh lành lạnh, nhưng lại không nghe thấy một tiếng sấm nào.

Đẹp thì đẹp đấy, nhưng nhìn lâu cũng thấy chán.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!