Chương 188: Kết cục

Editor: Nguyetmai

Huyễn cảnh trên đỉnh Thiên Khung xảy ra biến hóa, nhưng Minh Triệt lại không biết gì cả. Hắn đi từ núi Thanh Mục trở về Nguyên Đạo Tông, suốt chặng đường đều tìm kiếm chim chóc trong núi để bắn giết, kiên nhẫn vê những cọng lông vũ năm màu thành sợi, đến buổi tối thì bện thành dải lụa, nên cũng không cảm thấy đi đường một mình cô đơn gì lắm. Ba ngày sau, hắn đã đi ra khỏi núi Thanh Mục.

Minh Triệt không biết nhiều những chuyện hồi nhỏ của Dịch Khinh Trần. Sau này Ngân Giao muốn giết Dịch Khinh Trần báo thù cho hậu duệ, thì Ma Môn mới bắt đầu thu thập thông tin về Dịch Khinh Trần.

Hắn nhớ rõ sau khi Tiêu Liên Nhi trở lại Nguyên Đạo Tông, lấy thân phận là đồ đệ của Thanh Phong đạo quân để gặp mặt Hàn Tu Văn, quà Hàn Tu Văn tặng nàng là một bộ Tuyết Tằm. Theo như tin tức nghe được từ Nguyên Đạo Tông thì bộ Tuyết Tằm này là khi Dịch Khinh Trần lên Trúc Cơ thành công, Hàn Tu Văn đã dùng pháp bảo Nhược Thủy ban tặng để đổi. Lúc đó, gã khiến cho tiểu cô nương cảm động đến hồ đồ.

Sau khi Trúc Cơ, nàng xa cách những đệ tử khác, đi theo bên người Hàn Tu Văn, từ đó trong mắt trong lòng nàng chỉ còn có một mình gã thôi.

Hắn nhìn mảnh tơ lụa năm màu rực rỡ trong tay, tâm trạng rất vui vẻ. Hắn tựa hồ có thể tưởng tượng ra được cảnh Dịch Khinh Trần vui vẻ thế nào khi thấy thứ này, hắn cắm cúi chạy thật nhanh về phía đỉnh Thiên Khung.

Gió lướt qua bên cạnh hắn, những gò núi trong mắt hắn lướt rất nhanh về phía sau lưng. Con đường giống như không có điểm cuối cùng. Đỉnh Thiên Khung vẫn luôn vắt ngang trước mắt hắn, Minh Triệt một lòng muốn Dịch Khinh Trần vui vẻ khi cầm dải lụa năm màu này nên chỉ chăm chăm lao về phía trước.

Diệu Nhật để huyễn cảnh biến đổi theo ý muốn của hắn. Bây giờ, tòa huyễn cảnh này thoát khỏi sự khống chế của hắn. Huyễn cảnh chỗ Minh Triệt và huyễn cảnh chỗ hắn đã bị cắt đứt thành hai mảnh không gian và thời gian khác nhau.

Trong mắt Diệu Nhật, bên ngoài đỉnh Thiên Khung là một mảng mây mù màu xám trắng, không có cảnh vật gì khác. Thiếu niên da ngăm đen mặc áo bào trắng của Nguyên Đạo Tông giống như một con lừa không biết mệt mỏi. Hắn đi từ chỗ sâu trong biển mây tới, chạy trong biển mây, chạy mãi cũng không đặt chân lên được đỉnh Thiên Khung.

Bên trong đỉnh Thiên Khung, tâm thần Mộ Tử đã thay đổi vận mệnh của Dịch Khinh Trần. Nàng từ chối gả cho Hàn Tu Văn, nàng nhìn Hàn Tu Văn do Diệu Nhật biến thành đầy khinh miệt, đầy vẻ kiêu ngạo và nói lời tiên đoán với hắn, "ĐMột đời này, ta sẽ kết aAnh sớm hơn ngươi. Ta sẽ trở thành đan sư cấp chín, sẽ luyện Tăng Nguyên Đan cho sư tôn và các trưởng lão.

Sẽ để cho bọn họ có thể nguyên anh thoát xác khi còn sống, hHóa tThần pPhi tTiên."

Đây mới là thần tướng Mộ Tử mà hắn tán thưởng và yêu mến! Nàng không cần Hàn Tu Văn mà Diệu Nhật hắn biến thành cho nàng hạnh phúc, cũng không cần thiếu niên ngăm đen xấu xí do Minh Triệt biến thành thắng được trái tim nàng để thay đổi vận mệnh của nàng.

"Nếu như ngươi ngoan ngoãn tu luyện, đừng có mơ đến những chuyện bẩn thỉu thì ta vẫn kính ngươi là sư huynh." Dịch Khinh Trần hừ lạnh một tiếng, xoay người rời đi.

Diệu Nhật nắm lấy cánh tay nàng.

Một vòng lửa tím đánh về phía tay hắn, Dịch Khinh Trần giận dữ quát, "Buông tay ra!"

Đáng tiếc hắn không phải là Minh Triệt, hắn là Thần Quân Diệu Nhật Thần Quân. Diệu Nhật nhẹ nhàng đẩy chân khí đánh tới ra, cúi đầu nhìn khuôn mặt đầy phẫn nộ của nàng, nhẹ giọng mà thở dài, "Nếu như nàng từ chối gả cho Hàn Tu Văn, n. Nàng thay đổi vận mệnh đời này của nàng, thì nàng còn có đời sau sao?"

"Ngươi nói cái gì?"

"Thay đổi vận mệnh của Dịch Khinh Trần, sẽ thay đổi cuộc đời của Tiêu Liên Nhi. Không có Tiêu Liên Nhi, nàng còn có thể gặp rồi yêu Minh Triệt sao?"

Ánh mắt Dịch Khinh Trần dần dần mơ hồ, trong đôi mắt toát lên vẻ đau khổ và hoang mang. Cảnh vật trước mắt nàng xoay tròn, tinh thần của nàng sa vào trong sự mâu thuẫn.

Giọng nói trầm thấp của Diệu Nhật vang lên, "Cái giá của việc thay đổi vận mệnh là vô cùngcực kỳ lớn."

Dùng một đời khuất nhục để đổi lấy việc gặp gỡ được Minh Triệt. Hay là từ chối hắn, rồi từ đây đánh mất Minh Triệt? Tâm thần Mộ Tử đang khống chế Dịch Khinh Trần bỗng trở nên mờ mịt không biết làm sao.

"Nàng mệt rồi, ngủ một giấc rồi trả lời ta nhé?." Thần quang của Diệu Nhật bao phủ lấy nàng, nhìn đôi mắt nàng dần dần nhắm lại.

Huyễn cảnh biến mất không thấy gì nữa, Diệu Nhật đứng trong Vvườn hoa Thiên Thần. Hắn nhìn về phía Mộ Tử đang ngủ say trong Vọng Quy Đình bị thần quang phong cấm.

Ở một nơi khác trong huyễn cảnh, Minh Triệt đang đi đường bỗng đột ngột dừng bước. Mồ hôi thấm đẫm vạt áo. Hắn lau mồ hôi trán, đứng chống nạnh thở hồng hộc, xuất thần nhìn về phía đỉnh Thiên Khung cách đó không xa.

Bạch hạc bay qua lại trong mây, từng đám mây và thác nước bị ánh nắng chiếu qua, chiết xạ ra từng dãy cầu vồng, linh khí mờ mịt.

Minh Triệt đột nhiên nhớ lại một năm đó, núi Hắc Ma bị Nghiệp Hỏa tàn sát bừa bãi. Hắn sợ Tiêu Liên Nhi mạo hiểm tiến vào Ma Môn nên huyễn hóa ra cảnh vật Ma Môn trong hang động rộng lớn kia. Tiêu Liên Nhi nhẹ nhàng nhìn thấu được. Nàng nói, "Nơi này không có linh khí."

Nhưng còn bây giờ thì sao? Từ lúc nào mà Hạ Tiên GiớiTiên giới lại có linh khí dày đặc như thực chất thế này?

Minh Triệt chợt bay vút lên giữa không trung, đứng vững vàng giữa biển mây biển trời.

Cái gì mà đệ tử Luyện Khí không thể phi hành chứ?! Chẳng qua là hắn rơi vào trong huyễn cảnh mà thôi.

Hắn khẽ nở nụ cười, tiếng cười càng lúc càng lớn, tiếng vọng vang lên không dứt.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!