Translator: Nguyetmai
Trước khi Nguyên Đạo Tông mở sơn môn thu nhận đệ tử vào mùa xuân năm sau, Tiêu Liên Nhi phải nghĩ cách để người khác biết nàng có thể tu luyện, trở thành đệ tử ngoại môn. Nếu không, nàng không thể nào đến Tàng Kinh Các học công pháp và pháp thuật được.
Tiêu Liên Nhi chịu đựng gian khổ. Tu luyện thì phải vất vả. Mỗi ngày, hạt vừng đều hút nhả chân khí, lâu rồi không có thay đổi gì mới. Kinh mạch hấp thụ lớp sương từng chút một, được ánh sáng xanh trong suốt bao trùm. Hiện tại, nàng vẫn chưa hấp thụ được lượng lớn linh khí vào cơ thể, chưa đến lúc phải đối phó với vấn đề kinh mạch nổ tung, nên cũng không hưởng thụ được lợi ích của việc có kinh mạch dẻo dai.
Kiếp trước, nàng là thiên tài, tư chất tuyệt hảo, tu luyện dễ như trở bàn tay. Còn nàng hiện tại, không có trợ giúp của đan dược công pháp, chỉ có thể cần cù bù thông minh.
Giống như khi Vương Đại Long luyện đan vậy. Vương Đại Long nói: "Ta cảm thấy được rồi đấy." Nàng đáp: "Cố kiên trì luyện thêm chút nữa." Sau đó, lại có một chút tạp chất hoàn toàn có thể bỏ qua bị tách khỏi nước thuốc.
Mỗi một tia chân khí của nàng đều không dễ có được.
Xuân đi hạ qua, sắc thu nhuốm vàng cả dãy núi, Tiêu Liên Nhi đến Nguyên Đạo Tông cũng đã hơn nửa năm rồi.
Tu vi của nàng đã đạt đến đỉnh của tầng thứ nhất, nên nàng đang nghĩ tới việc tìm một nơi kín đáo trong rừng để thăng cấp.
Cúc Sí trong vườn thuốc lại nở hoa. Vì hôm nay Tiêu Minh Y sẽ đến nên Tiêu Liên Nhi phải dậy sớm.
Cửa viện mở ra, Vương Đại Long duỗi thắt lưng mệt mỏi nhìn nàng: "Liên Nhi, muội dậy sớm thật đấy!"
Tiêu Liên Nhi bật cười: "Chim chóc dậy sớm mới có sâu ăn!"
"Ha ha! Muội đi thu hoạch sâu phải không?" Vương Đại Long nghe lời nàng rất hợp với tình cảnh này nên không nhịn được cười, chợt nhớ ra hôm nay lại đến ngày thu cúc Sí rồi, cười nói với nàng, "Có phải muội đang thấy tiếc vì cúc Sí mà mình phải vất vả lắm mới trồng được lại bị Tiêu Minh Y lấy mất đúng không?"
Tiêu Liên Nhi lầm bầm: "Muội đang nghĩ làm sao để luyện được Hỏa Dương Đan cấp một đấy."
"Thật ư?" Vương Đại Long phấn khích xoa tay, qua mấy tháng rồi, cuối cùng cậu ta cũng đợi được đến ngày này, "Tối nay có mở lò không?"
Tiêu Liên Nhi chỉ vào vườn thuốc: "Trước hết, sư huynh hãy giúp muội bắt hết sâu ở dưới đất, đừng đưa đến chuồng thú. Huynh muốn luyện thành Hỏa Dương Đan thì phải dựa vào chúng nó đấy."
Vương Đại Long nhìn nàng khinh thường: "Mưu ma chước quỷ, muốn ta giúp muội làm việc thì cứ nói thẳng ra."
Tuy nói vậy nhưng người vẫn đi đến khu ruộng.
"Sư huynh, chừa lại nhiều cúc Sí vào. Luyện Hỏa Dương Đan cần nhiều lắm đấy." Tiêu Liên Nhi bước theo.
"Trên đơn thuốc đâu có nói cần nhiều như thế?"
"Sư huynh luyện theo đơn thuốc đã thành công lần nào chưa?"
Vương Đại Long lập tức ngậm miệng.
Từ lúc Tiêu Liên Nhi chỉ bảo cậu ta luyện thành Dưỡng Khí Đan thượng phẩm cấp một, Vương Đại Long đã biết kinh nghiệm luyện đan của nàng còn phong phú hơn mình. Dù sao, sau khi lập lời thề tâm ma, cậu ta cũng lười hỏi thăm. Chỉ cần Tiêu Liên Nhi có thể giúp cậu ta luyện Hỏa Dương Đan thành công là được. Cậu ta đã luyện hỏng rất nhiều vật liệu, điểm cống hiến và linh thạch vất vả lắm mới kiếm được sắp bị tiêu sạch đến nơi rồi.
Sau khi thu hoạch xong mười mẫu cúc Sí và chất thành đống, Vương Đại Long liền thu ngay một phần vào trong túi đựng đồ trước. Tiêu Liên Nhi xách cái giỏ lớn chứa Phệ Hỏa Trùng, đang định đi về thì Tiêu Minh Y đã đến.
"Liên Nhi!" Tiêu Minh Y niềm nở khác thường, từ rất xa đã vẫy tay gọi Tiêu Liên Nhi.
Kỳ Luyện Khí không bay được nhưng đi khá nhanh. Nhún người mấy cái, Tiêu Minh Y đã đến trước mặt.
"Đại tiểu thư." Dù tu vi của Tiêu Liên Nhi đã là tầng thứ nhất Luyện Khí, nhưng hiện giờ nàng vẫn chưa để lộ việc có thể tu luyện nên vẫn cung kính hành lễ với Tiêu Minh Y. Chỉ có hai chữ nô tỳ là nàng không còn nói nữa.
Tiêu Minh Y quan sát nàng từ trên xuống dưới: "Tốt quá! Ngày nào ta cũng lo lắng không biết mình ngươi sống ở vườn thuốc này có tốt không đấy."
Lo lắng mình sống có tốt hay không ư? Tiêu Liên Nhi thật sự muốn cười phá lên.
Ái chà, hôm nay mặt trời mọc ở đằng Tây sao? Vương Đại Long lập tức ngẩng đầu lên nhìn trời. Không thấy mặt trời ở hướng Tây nhưng lại nhìn thấy Thạch Thanh Phong.
Tiêu Liên Nhi cũng nhìn thấy rồi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!