Chương 17: Kỳ Luyện Khí tầng thứ nhất

Translator: Nguyetmai

Có thể được chưởng giáo đạo quân Hàn Tu Văn nhận làm đệ tử chân truyền, không cần nói cũng biết trong lòng Thạch Thanh Phong vui mừng đến mức nào. Hắn nghĩ mình vào được nội môn, được sư tôn Nguyên Anh Trung kỳ chỉ dẫn thì sẽ có thể nhanh chóng tu luyện đến tầng thứ chín viên mãn. Sau đó cố gắng đạt đến Trúc Cơ trước tuổi hai mươi, chân chính bước lên con đường tu tiên.

Không lâu sau khi tiến vào nội môn, Hàn Tu Văn đặc biệt gọi riêng hắn đến, kiểm tra tu vi của hắn, ban cho vài món pháp bảo, còn tự mình truyền thụ cho hắn Liệt Hỏa Quyết và một thứ pháp thuật gọi là Sơn Hà Võng.

Sơn Hà Võng là pháp thuật cấp Thiên. Tựa như cái tên của mình, nếu tu đến cực đỉnh, khi ra tay có thể phóng ra một trăm linh tám tia lửa, đan chéo thành cái lưới. Ở trong lưới, cây cối dù tươi tốt cũng đều hóa khô héo. Vừa tung lưới ra, núi sông đã nằm trong tay. Pháp thuật cấp Thiên này chỉ có thể gặp mà không thể cầu. Lực sát thương mạnh mẽ của nó làm Thạch Thanh Phong mừng đến phát điên.

"Tốc độ tu luyện quá nhanh thì căn cơ sẽ không ổn định. Cho dù có đạt đến Trúc Cơ thì đến khi kết đan cũng sẽ khó khăn hơn người khác. Thanh Phong, năm nay ngươi mới mười bốn tuổi, vẫn còn nhỏ. Trước tiên, trong vòng năm năm tới đây, ngươi hãy tu luyện cho vững căn cơ. Khi nào có thể khống chế được ba mươi sáu tia lửa, thì Sơn Hà Võng mới coi như bước đầu thành công.

Khi ấy mới nên cân nhắc đến chuyện Trúc Cơ."

Lời của Hàn Tu Văn tựa như gáo nước lạnh, khiến trái tim Thạch Thanh Phong buốt giá.

Hắn vốn trời sinh thông minh, cho dù là công pháp hay pháp thuật gì cũng đều lĩnh hội rất nhanh.

Nhưng hiện tại, hắn chỉ có thể phóng ra nhiều nhất là ba tia lửa nhỏ cùng lúc. Nếu nhiều hơn thì hắn không thể khống chế được. Phải phóng ra được ba mươi sáu tia lửa, luyện đến mức độ như có thể tùy tiện vung tay lên là làm được ngay. Thạch Thanh Phong cảm thấy nếu mình chỉ ở Luyện Khí thì không thể nào làm được.

Rõ ràng đã ở Luyện Khí tầng chín, có lẽ hai, ba năm nữa là hắn có thể đạt đến Luyện Khí viên mãn. Hắn không hiểu tại sao nhất định Sơn Hà Võng phải thành công bước đầu thì mới có thể luyện lên Trúc Cơ.

Bản thân hắn cũng không dựa vào việc ăn đan dược mà đạt tới kỳ Luyện Khí tầng chín. Sau khi Trúc Cơ thành công, chân khí sẽ tăng thêm gấp mười lần so với lúc còn ở kỳ Luyện Khí, đến lúc đó, tu luyện pháp thuật có khác gì chuyện cỏn con? Hắn chỉ mới mười bốn tuổi, lòng kiêu ngạo của thiếu niên không khỏi khiến khiến hắn bất mãn.

"Sư phụ, nếu con đạt thành Trúc Cơ thì việc lĩnh hội công pháp và pháp thuật sẽ vượt xa bây giờ. Chân khí sẽ gấp mười lần so với kỳ Luyện Khí. Việc học pháp thuật cũng sẽ thuận buồm xuôi gió hơn."

Thạch Thanh Phong cảm thấy việc luyện Sơn Hà Võng và bản thân mình ở kỳ Trúc Cơ không hề mâu thuẫn với nhau.

Hàn Tu Văn không tức giận vì đệ tử làm trái ý mình, gã điềm đạm nói: "Thiếu niên tính tình bốc đồng, chưa đủ chín chắn. Vi sư đặc biệt chọn thứ pháp thuật này truyền cho con, trong lòng tự có ý nghĩa sâu xa. Tu luyện không thể một lần là xong. Con ra ngoại môn tiếp nhận vài nhiệm vụ tiêu diệt yêu thú của Tông môn đi, rồi trồng cúc Sí một năm, nó sẽ giúp việc tu luyện pháp thuật của con trở nên nhanh chóng hơn.

Con cứ từ từ mà suy nghĩ lời của vi sư."

Thạch Thanh Phong đành phải kìm nén uất ức mà đồng ý, chán nản đi ra Ngoại Sơn Môn.

Tâm trạng bực bội, hắn nhảy xuống con suối ở gần vườn thuốc Ngoại Sơn Môn. Đắm mình trong nước lạnh khiến đầu óc hắn dần dần tỉnh táo.

Sư tôn vừa có tu vi Nguyên Anh Trung kỳ, vừa là chưởng giáo của Tông môn. Các sư huynh nghe nói hắn có được Sơn Hà Võng thì thi nhau chạy đến chúc mừng, còn không sao giấu nổi ánh mắt ngưỡng mộ. Mấy ai có thể được truyền thừa pháp thuật cấp Thiên cơ chứ? Thạch Thanh Phong bình tĩnh suy nghĩ. Bản thân mình dễ bị kích động, mừng giận đều hiện cả ra, lại vội vàng luyện công liều lĩnh.

Tính tình thật sự vẫn chưa chín chắn.

Hắn vừa nghĩ vậy, trong lòng bỗng thấy áy náy khôn tả. Thầm hạ quyết tâm, một năm ở ngoại môn này nhất định phải luyện ra được chút ít thành tựu mới có thể quay về tạ lỗi với Hàn Tu Văn.

Hắn đang định rời khỏi con suối, đến vườn thuốc xem thử rốt cuộc cúc Sí kỳ lạ và quý hiếm ở đâu mà có thể giúp hắn tu luyện Sơn Hà Võng. Không ngờ Tiêu Liên Nhi lại nhảy xuống nước, nhào thẳng lên người hắn.

Mười bốn năm qua, Thạch gia mới chỉ xuất hiện một nhân tài như hắn. Các trưởng lão của Thạch gia sợ Thạch Thanh Phong bận tâm chuyện khác, trì hoãn việc tu luyện nên không để việc thế tục làm phiền đến hắn. Đừng nói cơm dâng tận miệng, đồ mặc tận tay, trong viện cũng không có bất cứ tỳ nữ nào hầu hạ.

Tình cảm thuở thiếu thời luôn rất đẹp. Tiêu Liên Nhi mới mười tuổi, thân thể yếu ớt ngô nghê, đây là lần đầu tiên Thạch Thanh Phong tiếp xúc gần gũi với con gái như vậy. Hắn hoảng hốt không biết làm sao, chỉ nghĩ phải cách xa nàng một chút.

Lúc này, tiếng cười trong trẻo của Tiêu Liên Nhi truyền vào tai Thạch Thanh Phong. Cứ như phía sau có người cầm roi da đuổi đánh, hắn nắm chặt hai tay, nhấc chân chạy như bay. Đến khi không còn nghe thấy tiếng cười nữa, hắn mới dừng lại.

Quần áo trên người đã ướt sũng. Nhớ lại tình cảnh bối rối vừa rồi, Thạch Thanh Phong đấm lên thân cây bên cạnh: "Mất mặt quá!" Lúc này, hắn mới bình tĩnh lại, "Tại sao ta phải chạy chứ? Rõ ràng là muội ấy…" Gương mặt không kìm được lại đỏ lên.

Bị một tiểu nha đầu không thể tu luyện cười nhạo! Thạch Thanh Phong thật sự muốn tìm một khe nứt mà chui vào. Bây giờ có đánh chết, hắn cũng không muốn gặp lại Tiêu Liên Nhi nữa.

Đây là hắn ư? Sự tao nhã và phong độ mà hắn giữ gìn suốt mười bốn năm đã tan tành trong nháy mắt. Chẳng trách sư tôn muốn hắn rèn luyện đạo tâm, nói hắn vẫn chưa đủ chín chắn.

Thạch Thanh Phong vận Liệt Hỏa Quyết để hong khô quần áo, chạy về phía điện Công Tích, liền lúc nhận mấy nhiệm vụ tiêu diệt yêu thú rồi tiến vào núi Thanh Mục.

Tiêu Liên Nhi hoàn toàn không biết mình đã làm Thạch Thanh Phong phải bối rối chỉ vì không nhịn được cười. Nàng đả thông bốn đường kinh mạch, nghĩ đến chuyện trong nhẫn chứa đồ có đầy cúc Sí thì tâm trạng vô cùng vui vẻ.

Nàng không dám dùng nhiều cúc Sí quá. Mỗi ngày chỉ dùng một cây, để tác dụng của thuốc dần dần ngấm vào kinh mạch.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!