Chương 16: Chỉ là ngoài ý muốn

Translator: Nguyetmai

Một tháng trôi qua, dược lực chặn kín một nửa số kinh mạch trong mười hai kinh mạch của cơ thể nàng đã bị hạt cát nhỏ kia hấp thụ hết. Hạt cát màu trắng lơ lửng trong đan điền kia thoạt nhìn thì không có gì thay đổi, chỉ có vẻ sáng hơn vài phần mà thôi.

Lúc này, mười mẫu cúc Sí đã nở rộ. Đóa hoa trắng như tuyết, trên mỗi cánh hoa đều có những vết ấn màu đỏ tươi, giống như dùng bút chấm mực chu sa rồi điểm lên tờ giấy trắng như tuyết vậy. Đỏ trắng rõ ràng, vô cùng xinh đẹp.

Gió vừa thổi qua, biển hoa như nhảy múa, luồng khí ấm nóng cũng phả tới theo làn gió. Tiêu Liên Nhi đứng trong ruộng hoa không làm gì cả nhưng chỉ thoáng chốc đã thấy nóng tới toát mồ hôi rồi.

Mùi hương mãnh liệt của nguyên tố hệ Hỏa khiến nàng vui mừng khôn xiết. Bắt đầu từ lúc nhận nhiệm vụ trồng cúc Sí, nàng đã mong chờ đến khi linh thảo trưởng thành rồi. Nàng có dự cảm rằng, chỉ cần dùng cúc Sí thì ngày dược lực trong kinh mạch của nàng bị hòa tan cũng sẽ không còn xa nữa.

Lần này không cần Tiêu Liên Nhi phải nhờ vả, Vương Đại Long đã sử dụng Phiên Thổ Quyết, xới hết lớp linh thổ rắn chắc kia lên. Từng luống từng luống cúc Sí cứ thể bị nhổ bật cả rễ ra.

Tiêu Liên Nhi không chờ Vương Đại Long ra tay đã tự lao xuống ruộng hoa, thu gom từng cây cúc Sí, chất đống lại.

Sau khi phơi khô một ngày, nàng sẽ có thể buộc số hoa này thành từng đảm để vườn thuốc nghiệm thu, rồi cầm thẻ nhiệm vụ quay lại nộp cho điện Công Tích là coi như hoàn thành nhiệm vụ.

Việc chất đống cúc Sí cũng không nặng nhọc gì, nên Vương Đại Long không ngăn cản Tiêu Liên Nhi xuống ruộng. Cậu ta cười nheo mắt nói: "Nhìn sản lượng thu hoạch này, ít nhất sư muội cũng có thể để lại được ba phần đấy."

Tiêu Liên Nhi cũng rất vui mừng. Nàng vẫn còn nhớ rõ cảm giác khi dùng hoa Liệt Dương. Toàn bộ cây cúc Sí này đều hàm chứa nguyên tố hệ Hỏa rất dồi dào, tác dụng cao gấp bội lần so với hoa Liệt Dương. Xong vụ này, nàng sẽ cất hết số cúc Sí thừa vào trong nhẫn chứa đồ để ngày ngày dùng dần.

"Cũng nhờ có sư huynh giúp đỡ…" Câu nói của nàng nghẹn lại trong cổ họng.

Tiêu Liên Nhi chợt nhìn thấy Tiêu Minh Y cùng một nam đệ tử ngoại môn đang đi về phía này. Nàng đặt hoa cúc Sí xuống, vội vàng bước tới đón, hành lễ với Tiêu Minh Y: "Tiểu thư, sao tiểu thư lại tới đây?"

Tiêu Minh Y trừng mắt nhìn nàng: "Linh thảo đã nở và thu hoạch được rồi, đương nhiên ta phải tới chứ."

Nàng ta quay sang cười nói với người đi bên cạnh mình: "Chư sư huynh, trừ số cúc Sí phải nộp nhiệm vụ cho Tông môn ra, số còn lại huynh lấy hết đi."

Đệ tử họ Chư kia cũng cười nói: "Vậy thì đa tạ Tiêu sư muội nhé. Ta là thể chất hệ Hỏa Thổ, nhận nhiệm vụ trồng gạo tiên. Ta lấy bao nhiêu cúc Sí thì sẽ dùng gạo tiên trao đổi ngang bằng với sư muội."

Nói xong, y lập tức bước xuống ruộng hoa, vung tay lên xếp cúc Sí dưới ruộng thành hai đống to. Y nhìn Vương Đại Long một cái, hỏi: "Sư huynh à, huynh xem một đống cúc Sí này phơi nắng xong thì chắc cũng đủ bốn đảm rồi phải không? Ta cần dùng cúc Sí tươi, số còn lại ta lấy đi nhé."

Vương Đại Long đã nghe rõ mồn một cuộc đối thoại của hai người. Quan sát khuôn mặt trắng mịn nõn nà và đôi mắt long lanh nước của Tiêu Minh Y, cậu ta lại bất giác nhớ tới đôi bàn tay nhỏ đã kết chai của Tiêu Liên Nhi. Trong lòng cậu ta thầm nghĩ, sao tuổi cũng tầm tầm như Liên Nhi, mà tâm địa lại độc ác thế, dồn ép người ta vào bước đường cùng như vậy mà cũng được ư?!

Cậu ta thầm giận dữ, lườm hai người kia rồi nói: "Nếu phơi khô xong mà thiếu thì ta sẽ không nhận đâu đấy!"

Trong lòng đệ tử họ Chư kia thầm biết, đệ tử quản lý vườn thuốc thường sẽ cắt xén bớt sản lượng một chút, bèn cung kính nói: "Sư huynh cứ lấy đủ số nhiệm vụ cần đi ạ."

Vương Đại Long không hề khách sáo, cậu ta vận chân khí, cắt luôn một phần ba số hoa kia: "Đủ rồi."

Tu vi của Vương Đại Long đang ở tầng bảy Luyện Khí, đệ tử họ Chư không dám chọc giận cậu ta, trong lòng thầm nghĩ, mình lấy đi bao nhiêu cúc Sí thì sẽ đổi lại bấy nhiêu gạo tiên cho Tiêu Minh Y, dù thế nào cũng không thiệt. Nghĩ vậy, cảm giác tức tối trong lòng y cũng vơi đi nhiều. Y thu hết đống cúc Sí tươi kia vào trong túi chứa đồ, rồi lấy từ trong túi ra hai bao gạo tiên đưa cho Tiêu Minh Y: "Đây là gạo tiên đổi cho sư muội."

Chứng kiến cảnh tượng vừa rồi, Tiêu Minh Y rất xót ruột, vốn có thể đổi được thêm một bao nữa mà. Nàng ta không tiện nói thêm gì, bèn nhận lấy hai bao gạo tiên kia cất vào trong túi chứa đồ của mình.

Chư sư huynh trao đổi xong, cũng cáo từ ra về ngay.

Đây là lần đầu tiên Tiêu Minh Y đến vườn thuốc, nên nàng ta cảm thấy hết sức tò mò với tất cả mọi thứ.

Cân nhắc đến thái độ cung kính khách sáo của Chư sư huynh dành cho Vương Đại Long, nàng ta nở nụ cười ngọt ngào với Vương Đại Long, nói: "Liên Nhi không tu luyện được, mà muội lại không có thời gian quan tâm đến muội ấy, chắc cũng nhờ sư huynh quan tâm giúp đỡ nên muội ấy mới trồng cúc Sí thuận lợi được như vậy. Tiểu muội thay Liên Nhi cảm ơn sư huynh."

Vương Đại Long nghiêng người né tránh cái lễ của nàng ta. Cậu ta vốn muốn châm chọc vài câu để trút giận thay cho Liên Nhi, nhưng khóe mắt chợt bắt gặp vẻ mặt đáng thương van nài của Liên Nhi, lòng cậu ta lại mềm nhũn, lạnh nhạt nói: "Tiêu sư muội khách sáo quá. Sư muội có thể đưa một nha đầu bình thường tới Tiên môn, ắt hẳn trong lòng thực sự rất lương thiện.

Sư muội cứ yên tâm, ta sẽ chăm sóc giúp đỡ muội ấy chu đáo, không để muội ấy trồng hỏng linh thảo của sư muội đâu."

Tiêu Minh Y mừng rỡ, hào phóng lấy một bao gạo tiên từ trong túi chứa đồ ra đưa cho Vương Đại Long: "Vương sư huynh, huynh tốt bụng quá! Sư muội vừa đột phá kỳ Luyện Khí tầng thứ tư, phải chuyển vào ở Tiền Sơn Môn rồi. Muội mà đưa Liên Nhi theo, thì ngày ngày muội ấy sẽ phải chạy qua chạy lại cũng mất cả nửa ngày, tiểu muội đành phải để muội ấy tiếp tục sống ở vườn thuốc thôi.

Mong sư huynh giúp muội chăm sóc muội ấy một chút."

Nói như sách ấy! Chăm sóc à? Ngươi đi rồi, muội ấy biết đi đâu kiếm cơm ăn chứ? Một tháng nay đều là ta mua cơm mua thức ăn cho muội ấy đấy, ngươi có biết không?! Trong lòng Vương Đại Long tràn đầy khinh miệt, cậu ta cố tình chỉ vào bao gạo tiên kia, nói: "Mỗi tháng sư muội đều chuẩn bị cho nha đầu kia một bao gạo tiên để ăn dần hả?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!