Translator: Nguyetmai
Thời gian chớp mắt đã trôi qua hơn nửa tháng. Ngày ngày Tiêu Liên Nhi đều đi sớm về muộn, tự tích cóp cho mình một đống Hoàng Tinh, Phục Linh để làm lương khô. Ngày ngày nhìn hạt cát nhỏ trong đan điền hấp thu dược lực trong kinh mạch, cuộc sống cũng rất yên bình, êm ả.
Tối ấy, Tiêu Minh Y cho gọi nàng.
"Nghe nói có rất nhiều đệ tử tạp dịch hầu hạ các sư huynh sư tỷ đều ở lại luôn trong vườn thuốc để tiện quản lý linh thảo. Ngày mai ngươi cũng tìm một nơi ở lại vườn thuốc luôn đi. Ta đã ăn Dưỡng Khí Đan, linh khí trong Tông môn lại dồi dào, nên ta cảm thấy sắp đột phá được rồi. Ngươi đừng quay về quấy rầy ta nữa."
Dưới sự giúp đỡ của linh khí nồng đậm trong Tông môn, Tiêu Minh Y cảm thấy chân khí tràn trề trong đan điền của mình. Cảm giác sắp đột phá được cảnh giới khiến nàng ta rất phấn khích. Đột phá được tầng thứ tư của kỳ Luyện Khí là nàng ta có thể chuyển tới Tiền Sơn Môn, nhận được điều kiện tu luyện tốt hơn rồi.
Khác với lúc còn ở nhà, bầu không khí và hoàn cảnh tu luyện trong Tông môn khiến nàng ta cảm thấy tĩnh tâm chưa từng có. Trong lúc tu luyện, nàng ta có thể cảm nhận được cơ thể và tâm hồn mình sinh ra cảm giác thoải mái, cùng với khát vọng về sức mạnh và địa vị. Tông môn coi trọng nhất là thực lực, nên sẽ chẳng có ai cúi đầu với nàng ta vì nàng ta là đại tiểu thư của Tiêu gia trang cả.
Muốn làm một cô gái cao quý, nhận được sự kính trọng và ngưỡng mộ của mọi người, thì chỉ có duy nhất thực lực mà thôi.
Hiện giờ Tiêu Minh Y đã nảy sinh một cái nhìn khác về việc đưa người theo đến hầu hạ. Với những người hầu là đệ tử tạp dịch, những huynh đệ mà nàng ta quen biết đều có chung một thái độ: Có thể giúp mình kiếm điểm cống hiến là được rồi. Tiêu Minh Y cũng cảm thấy hoàn toàn đồng ý với suy nghĩ này.
Lúc ngồi thiền tu luyện, luyện tập thuật pháp mà có người ở trong viện thì cũng không thoải mái lắm. Thế nên, nàng ta cho rằng để Tiêu Liên Nhi đến ở vườn thuốc, yên tâm trồng linh thảo cũng chẳng có gì không tốt cả.
Tiêu Liên Nhi cũng muốn ở lại vườn thuốc. Không có ai giám sát, nàng cũng thuận lợi hơn. Thế nhưng, vấn đề là nàng biết ở đâu bây giờ?
Cạnh ruộng thảo dược có vài căn nhà lợp bằng cỏ tranh. Tiêu Minh Y chỉ nghe ngóng thấy người hầu mà những người khác đưa tới ở trong vườn thuốc, chứ nào biết rằng cũng phải tốn điểm cống hiến hoặc linh thạch để thuê người dựng nhà cho đâu.
Nàng ta cũng không thử nghĩ xem, năm nay mình mới mười tuổi, lại không có tu vi, không có điểm cống hiến. Nếu nàng muốn ở trong vườn thuốc thì chỉ có thể cầm dao bổ củi lên mà đi chặt cây rồi về dựng thành cái chòi ở tạm mà thôi.
Tiêu Liên Nhi không muốn tranh cãi với nàng ta, có thể tránh xa được tầm mắt của Tiêu Minh Y, thì những chuyện này nàng đều nghĩ cách xử lý được. Nhưng còn cơm nước của nàng thì sao?! Vương Đại Long giúp nàng giải quyết vấn đề bột rễ Khổ Thạch, nàng đã phải dùng chỉ dẫn cậu ta luyện đan để đền đáp ơn tình rồi. Nàng vẫn muốn hợp tác bình đẳng với Vương Đại Long để kiếm linh thạch.
Giờ bảo nàng mở miệng nhờ cậu ta lo cho cả cơm nước của mình, thì nàng biết để mặt mũi đi đâu?
Hơn nữa, dù nàng có thể kiếm được cơm ăn, không xin Tiêu Minh Y đi chăng nữa, chắc chắn vẫn sẽ khiến nàng ta nghi ngờ.
Tiêu Liên Nhi đành phải tỏ vẻ khó xử cầu xin nàng ta: "Vậy chuyện cơm nước của nô tỳ thì biết làm sao ạ?"
"Hôm nay ngươi về muộn quá, cơm canh còn thừa đặt trong hộp cơm đều bị đệ tử tạp dịch của nhà ăn lấy đi rồi." Tiêu Minh Y chỉ về phía căn phòng của nàng, nói tiếp, "Có điều, ta đã chuẩn bị đủ phần cơm năm ngày cho người rồi đó. Cứ năm ngày ngươi lại quay về một lần mà lấy. Đến vườn thuốc, chú tâm mà chăm sóc linh thảo cho tốt vào, đừng có chạy lung tung.
Nghe rõ chưa?"
Tiêu Liên Nhi thở phào một hơi, hành lễ với nàng ta rồi lui ra ngoài.
Nàng quay về phòng ngủ ngó thử, trên bàn có đặt một đĩa bánh bao chay rất to.
Không phải gạo tiên, chỉ là bánh bao lúa mì hết sức bình thường mà thôi. Loại bánh bao này dùng hạt lúa trước khi lúa mì nở hoa, nghiền ra làm thành, có thể để cả nửa năm cũng không thiu. Nếu nó bị cứng, chỉ cần hấp lại là chẳng khác gì vừa mới ra lò.
Đệ tử tạp dịch rất đông, không nỡ dùng điểm cống hiến để mua gạo tiên về ăn, nên trong nhà ăn của Tông môn cũng có cung cấp thức ăn bình thường. Một điểm cống hiến là có thể mua được mười cái bánh bao chay, đủ cho đàn ông trưởng thành ăn trong hai ngày. Có rất nhiều đệ tử tạp dịch đều ăn thức ăn bình thường như vậy.
Mình là nô tỳ không thể tu luyện được, Tiêu Minh Y cảm thấy thậm chí nàng còn không xứng để ăn gạo tiên mà nàng ta bỏ thừa. Mười cái bánh bao chay ăn trong năm ngày, mỗi ngày hai cái. Tính chính xác gớm nhỉ! Sao nàng ta không thử nghĩ xem, một đứa trẻ mười tuổi phải đi trồng mười mẫu linh thảo cho nàng ta, mỗi tháng kiếm được bốn trăm điểm cống hiến nhưng lại không có cơm mà ăn, chỉ có thể gặm bánh bao chay, thì làm sao cơ thể phát triển được chứ?
Tiêu Liên Nhi vừa ăn vừa cười lạnh.
"Mọi sự sỉ nhục, mai sau ta sẽ đòi lại từng thứ từng thứ một."
…
Đỉnh Thiên Khung.
Linh khí của đất trời như bị một bàn tay khuấy động, ngưng tụ thành một luồng linh khí tinh khiết nhất, sau đó bị Hàn Tu Văn hấp thụ vào cơ thể. Sau khi vận chuyển một chu thiên, gã ngửa đầu thải ra một luồng khí vẩn đục dài.
Những năm gần đây, gã mang danh là chưởng môn, nhưng việc trong Tông môn đều giao hết cho đại đồ đệ là Ngọc Hòa chân nhân. Ngày ngày gã đều khắc khổ tu luyện nhưng tu vi cũng không tăng trưởng rõ ràng. Đã mười năm trôi qua, nhưng gã vẫn chỉ dừng lại ở tầng thứ nhất Nguyên Anh Trung kỳ.
Đan dược mà gã luyện được chỉ có lục phẩm, dùng nhiều quá không chỉ không có ích lợi gì với tu vi, mà ngược lại còn phải tốn thời gian để thanh lọc đan độc sinh ra trong cơ thể.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!