Translator: Nguyetmai
Khi con người ta chết đuối, thì dù có vớ được một cọng rơm cũng sẽ cố mà nắm thật chặt lấy. Thế nên cũng không thể trách vì sao Vương Đại Long lại đột ngột thay đổi ý định, lập lời thề tâm ma một cách trôi chảy như vậy. Cậu ta bị kẹt ở bình cảnh đan thuật đã hai năm rồi.
Cậu ta tu luyện đan thuật năm năm, đã có thể luyện chế ra được Dưỡng Khí Đan cấp một, trở thành đan sư nhất phẩm rồi, nhưng thành tích tốt nhất của cậu ta cũng chỉ là đan dược hạng trung mà thôi. Buồn bực vì mãi không luyện được ra đan dược cao cấp, cậu ta không chỉ một lần chạy đi hỏi sư phụ Tông Chá và vị sư thúc phụ trách giảng dạy ở Khai Kinh Đường, nhưng chỉ nhận được đúng một câu trả lời là: Thuật Luyện Đan cần phải luyện tập nhiều mới được.
Phải tích lũy kinh nghiệm nhiều, đan thuật mới ngày càng cao hơn.
Ở đại lục Thương Lan có rất đông người tu tiên, nhưng đan sư lại ít đến đáng thương. Tất cả đều là do tu luyện thuật Luyện Đan không chỉ cần có thể chất hệ Hỏa, mà còn cần phải luyện tập với khối lượng lớn, cùng với khả năng lĩnh hội cao thì mới có thể đạt được những kinh nghiệm quý báu.
Trước giờ cậu ta chưa từng nghi ngờ lời của sư phụ và sư thúc, chỉ nghĩ rằng do kinh nghiệm của mình chưa đủ, nên chưa ngộ ra được bí quyết để luyện đan dược thượng phẩm mà thôi.
Lời của Tiêu Liên Nhi đã đánh trúng vào điểm mà cậu ta đang hoang mang không hiểu được. Nếu đổi sang một người khác biết được nguyên nhân vấn đề, thì dù có ra điều kiện khó khăn đến mấy, cậu ta cũng sẽ nghĩ hết mọi cách để dò hỏi rõ. Trong suy nghĩ của cậu ta, chẳng qua Tiêu Liên Nhi chỉ bắt cậu ta thề thốt một câu mà thôi, cậu ta cũng chẳng tổn thất gì hết.
"Sư muội uống thử chút linh trà đi, ăn từ từ thôi." Vương Đại Long ân cần rót một tách trà đưa cho nàng, cũng không hề thúc giục gì.
Trong lúc ăn cơm, cậu ta lại vun đắp thêm cho mối quan hệ của mình và Tiêu Liên Nhi.
Tiêu Liên Nhi hiểu được bí quyết luyện đan giống như nắm được đầu của một sợi dây rối vậy, kéo ra được cả một chuỗi nghi hoặc dài dặc trong lòng cậu ta.
Chẳng hạn như, nàng hiểu cách trồng cúc Sí, mà e rằng, thứ nàng am hiểu không chỉ đơn giản là trồng loại cúc Sí này như thế nào. Chẳng hạn như, nàng biết rằng chỉ cần tới rìa của vách núi đá là có thể tìm được rễ Khổ Thạch, có lẽ nàng cũng chẳng lạ lẫm gì với dãy nũi Thanh Mục này. Hay chẳng hạn như, nàng cố chấp muốn mình lấy tâm ma ra để thề vậy.
Ngọn nguồn sinh ra những nghi hoặc này đến từ thân phận của chính nàng: Một nô tỳ bình thường mới mười tuổi, được gia tộc tu tiên nhỏ ở ngoài thành Thanh Dương phái tới đây để hầu hạ chủ nhân.
Quả là một cô gái nhỏ toàn thân tràn ngập bí mật.
Vương Đại Long rất tò mò, nếu như cậu ta không lập lời thề tâm ma, thì Tiêu Liên Nhi sẽ bịa ra một câu chuyện như thế nào để giải thích tất cả những chuyện này nhỉ?
"Đại lục Thương Lan rất rộng lớn, mỗi ngày đều có rất nhiều kỳ tích xảy ra, chỉ là chúng ta không biết mà thôi." Tiêu Liên Nhi xoa cái bụng tròn vo, uống hết một tách linh trà, hạt cát nhỏ trong đan điền lại bắt đầu chuyển động chậm rãi, hấp thu dược lực trong kinh mạch.
Thứ đang chuyển động, là vận mệnh của nàng đấy!
Nàng chỉ vào mũi mình, cười tít mắt nói: "Ta gặp được một cơ duyên, dù cho kinh mạch của ta có tắc nghẽn không tu luyện được thì cơ duyên cũng vẫn rơi thẳng vào đầu ta!"
Cơ duyên ư?! Vương Đại Long hừ một tiếng, làm gì có chuyện trùng hợp như thế được?
Tiêu Liên Nhi quyết định cho cậu ta một lý do có thể chấp nhận được, tránh để thằng nhóc này ngày càng tò mò hơn. Trong mắt nàng như ánh lên vẻ buồn bã, nàng nói: "Ta là đứa trẻ bị bỏ rơi, được một vị đầu bếp nữ trong Tiêu gia trang nhặt về nuôi nấng. Bà dạy ta rất nhiều thứ. Từ sau khi mẹ nuôi ta qua đời, sư huynh là người duy nhất đối xử tốt với ta như vậy.
Ta muốn báo đáp sư huynh, nhưng mà… nhưng mà ta lại không thể tu luyện được."
Một tiểu cô nương biết được bí quyết luyện đan nhưng lại không thể tu luyện, chưa biết chừng sẽ bị vạ lây, mất mạng như chơi. Trước khi cậu ta thề, Tiêu Liên Nhi đã quyết định nói cho cậu ta rồi, là thật lòng muốn báo đáp cậu ta.
Ánh mắt nàng sáng ngời, đầy vẻ chân thành, phản chiếu rõ ràng suy nghĩ trong lòng Vương Đại Long.
"Ta đã lập lời thề tâm ma rồi, sư muội không cần phải giải thích với ta đâu." Vương Đại Long rất hổ thẹn.
Tiêu Liên Nhi gạt vấn đề này sang một bên: "Chân khí hệ Mộc của sư huynh là loại thượng thừa, chân khí hệ Hỏa lại là loại thấp nhất. Một khi chân khí hệ Hỏa không đủ mạnh thì lúc luyện chế đan dược, chân khí hệ Mộc không khống chế được hoàn toàn, đan hỏa cũng sẽ bị áp chế, tất nhiên sẽ thiếu đi sức lửa rồi."
Vương Đại Long sững sờ, đây chính là nguyên nhân khiến cho mình không luyện được ra đan dược thượng phẩm ư?
Thuộc tính hệ Mộc của cậu ta có tư chất thượng thừa, luyện được ra chân khí màu xanh, nhưng thuộc tính hệ Hỏa lại chỉ là tư chất thấp nhất, chân khí chỉ có thể lên được màu đỏ nhàn nhạt. Lẽ nào vì thế nên mới dẫn đến tỉ lệ đan dược luyện ra không thể tiến bộ được sao? Thế nhưng, vẫn có một số đan sư thể chất hệ Hỏa thấp nhất, nhưng vẫn có thể luyện được đan dược thượng phẩm cơ mà?
Đan sư của đại lục Thương Lan cũng không cần phải có tu vi cao lắm. Đan Tông lấy việc tu tập thuật luyện đan là chính, trong môn phái chỉ có một tu sĩ kỳ Nguyên Anh duy nhất là Viêm Chân đạo quân mà thôi. Đan sư từ lục phẩm trở xuống nhiều như cây cỏ, đệ tử kỳ Luyện Khí có tư chất tốt thì đã có thể đạt tới tứ phẩm rồi. Nghe nói, vị trưởng lão viện Thiên Kim phụ trách việc nghiên cứu, chế tạo đan dược ở Đan Tông, tu vi chỉ mới ở Trúc Cơ Trung kỳ, nhưng đã có thể nghiên cứu và chế tạo ra công thức luyện chế đan dược bát phẩm rồi.
Tim Vương Đại Long loạn nhịp điên cuồng. Lẽ nào vị đầu bếp nữ đã nhận nuôi Tiêu Liên Nhi ấy từng là đệ tử của Đan Tông ư?
Lúc này, trong đầu cậu ta đã tự động liên tưởng về các tin đồn liên quan đến Đan Tông rồi. Nghe nói, để tránh cho đan thuật của bản môn bị lọt ra ngoài, Đan Tông yêu cầu tất cả những người mới nhập môn đều phải lập lời thề tâm ma, để lại một giọt máu tinh khiết. Một khi họ phản bội, Đan Tông sẽ có mật pháp thu hồi tất cả đan thuật của họ. Chẳng trách Tiêu Liên Nhi không dám để người khác biết.
Cuối cùng Vương Đại Long cũng hiểu rõ rồi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!