Chương 13: Cảm động trên vách núi

Translator: Nguyetmai

"Bé hạc, ngươi đến vách núi gần đỉnh Thiên Khung xem đi." Sau khi hạc trắng rời khỏi đỉnh Thiên Khung, Tiêu Liên Nhi dùng thần thức nói chuyện với nó, nàng nói rằng mình muốn đến rìa vách núi dựng đứng của dãy Thanh Mục.

Nàng nhớ là không cần vào sâu trong núi Thanh Mục cũng có thể tìm được rễ Khổ Thạch ở vài chỗ gần vách núi. Bây giờ nàng cũng không dám vào sâu trong núi, chỉ cần gặp một con thỏ chồn tai dài mà lỡ tay chọc giận nó, thì nó cũng có thể cắn chết nàng rồi.

Hạc trắng kêu lên một tiếng dài trong veo, dừng ở một chỗ sát vách núi.

Tiêu Liên Nhi ôm cổ nó, nhỏ giọng thì thầm: "Bé hạc, ngươi bay đi chơi đi. Một canh giờ sau quay lại đón ta nhé. Nếu ngươi không về thì ta sẽ chết ở đây đấy, biết chưa nào?"

Hạc trắng là linh thú cấp thấp đã mở linh thức, không biết vì sao mà thần thức của cô gái tạp dịch nhỏ này khiến nó có cảm giác rất quen thuộc. Nó nhớ khi mình mới đập vỡ vỏ ra đời, người nó nhìn thấy đầu tiên là một cô nương mặc y phục màu trắng. Nàng tên Dịch Khinh Trần.

Nó dùng cái mỏ ấm áp cọ nhẹ vào người Tiêu Liên Nhi như muốn nói với nàng rằng nó không đi, nó sẽ ở lại đây đợi nàng.

Trong mắt Tiêu Liên Nhi tràn ngập sự vui mừng lẫn ngạc nhiên, nàng không nghĩ hạc trắng lại thích mình như vậy. Nàng ôm nó, sau đó lấy sợi dây thừng ra, buộc một đầu vào thân cây trên đỉnh núi, đầu còn lại thì buộc vào hông mình, rồi nàng cẩn thận trèo lên tảng đá nhô ra, nắm lấy dây thừng rồi từ từ trèo xuống vách núi.

Hạc trắng ung dung đi bộ trên đỉnh núi, trong đầu chỉ nghĩ đến cảnh lúc mình còn nhỏ được Dịch Khinh Trần bế trong lòng. Linh thức của nó không đủ để nghĩ rõ ràng xem chuyện này là sao, nó chỉ biết rằng, nó rất thích hơi thở của đệ tử tạp dịch này mà thôi.

Dưới vách núi truyền đến âm thanh lạch cà lạch cạch. Hạc trắng xòe cánh, uyển chuyển cất cánh.

Nó nhìn thấy Tiêu Liên Nhi đang đứng trên một mỏm đá, một tay nàng bám lấy dây thừng, một tay dùng cuốc đào một đoạn rễ cây trên vách núi.

Rễ Khổ Thạch mọc từ trong vách đá, trên vách núi chỉ lộ ra một đoạn nhỏ. Tiêu Liên Nhi bổ hai nhát, rễ Khổ Thạch vẫn dán chặt vào đầu tảng đá. Nàng liền giắt cuốc vào eo, dùng sức kéo mạnh.

Do dùng sức nhiều quá nên mặt nàng đỏ hết lên. Kéo đến sắp đứt cả tay mà đoạn rễ Khổ Thạch vẫn không suy chuyển. Đây chính là sự bất lực khi không có chân khí mà! Tiêu Liên Nhi không còn cách nào khác, lại lấy cuốc ra chặt.

Trong thần thức vang lên tiếng của hạc trắng: "Ngươi muốn lấy cái này à?"

Tiêu Liên Nhi ngẩng đầu, thấy hạc trắng đang nho nhã vỗ cánh trên không trung. Nó có thể giúp nàng sao? Nàng không do dự gật đầu, nói với nó: "Ta không kéo ra được."

"Tránh ra!"

Tiêu Liên Nhi vội giắt lại cuốc vào eo, túm chặt lấy dây thừng.

Hạc trắng bay đến vách núi đá, thò móng túm lấy đoạn rễ Khổ Thạch kia, nó ngẩng đầu kêu lên một tiếng trong trẻo rồi dùng sức kéo mạnh, rễ Khổ Thạch và cả tảng đá kia đều bị nó kéo xuống. Hạc trắng dang cánh bay lên đỉnh núi.

Tiêu Liên Nhi vui mừng, dùng cả tay cả chân trèo lên trên. Nhìn thấy rễ Khổ Thạch và tảng đá kia đang ở ngay trước mắt, nàng vui vẻ la lên: "Bé hạc, ngươi giỏi quá!"

Hạc trắng kiêu hãnh đứng đó, trong lòng đầy ắp niềm vui thích.

Tiêu Liên Nhi dùng cuốc đập vỡ đá, lôi ra đoạn rễ Khổ Thạch dài hai thước, ôm vào lòng như bảo bối. Chỗ rễ Khổ Thạch này mà mài thành thuốc bột thì có thể đủ cho mười mẫu đất dùng trong nửa tháng. Nàng ngẩng đầu nhìn hạc trắng, bật cười hì hì hết sức ngốc nghếch.

Trên trời bỗng xuất hiện một bóng trắng. Một con hạc trắng chở Vương Đại Long đáp xuống vách núi.

Nhìn thấy Tiêu Liên Nhi đang ngồi trên đất, cậu ta thoáng giật mình. Cậu ta cũng nhìn thấy sợi dây thừng vẫn còn buộc trên hông nàng chưa kịp tháo xuống, chiếc giỏ trúc đeo trên lưng, và cả rễ Khổ Thạch nàng đang ôm trong lòng nữa.

"Sư huynh, ta không có ý tranh giành chuyện làm ăn của huynh đâu!" Tiêu Liên Nhi vừa thấy cậu ta liền vội vàng giải thích.

Mồ hôi chảy đầm đìa ướt đẫm cả tóc mái dính vào mặt nàng, quần áo thì đầy bụi bẩn. Nét mặt khẩn thiết cùng ánh mắt đầy sự cầu khẩn kia khiến Vương Đại Long chợt thấy hơi xót lòng.

Cậu ta bước đến đỡ nàng lên, tháo dây thừng đang buộc quanh hông nàng xuống, mắng: "Muội muốn chết à? Tiểu cô nương sao lại nghịch như thế! Lỡ ngã xuống dưới thì sao?"

Cậu ta giật rễ Khổ Thạch trên tay nàng ném xuống đất, phủi sạch bụi đất trên quần áo của nàng. Vương Đại Long kéo tay nàng sang để nhìn, bàn tay nhỏ gầy nhưng lại rất thô ráp, đã sinh ra một lớp chai mỏng, hẳn là do từ nhỏ đã phải làm những công việc nặng nhọc mà có. Vương Đại Long thở dài một hơi, nhặt những phiến lá ẩm ướt rơi trên búi tóc nàng xuống: "Tiểu thư nhà muội thật tàn nhẫn. Những lời ban sáng sư huynh nói, muội đừng để trong lòng.

Sau này sư huynh sẽ cho muội bột rễ Khổ Thạch, muội đừng mạo hiểm đến đây nữa."

Sau khi mẹ nuôi mất, đây là lần đầu tiên nàng được người khác quan tâm như vậy. Bây giờ nàng thật vô dụng, có đào rễ Khổ Thạch thôi cũng khó khăn thế này. Cảm giác khổ sở trong lòng chợt khiến mũi nàng cay xè. Nàng cúi thấp đầu, nước mắt lách tách rơi xuống.

"Được rồi, được rồi, đừng khóc nữa, nhìn mặt muội bẩn lấm bẩn lem rồi kia kìa." Vương Đại Long lấy tay áo lau nước mắt cho nàng, "Muội ở đây đợi sư huynh một lát."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!