Translator: Nguyetmai
"Ngươi là ai?"
Cô gái nhỏ đang trốn trong hốc cây nằm ngủ bất chợt tỉnh giấc. Đột nhiên thấy có người ngồi bên cạnh mình, Tiêu Liên Nhi rất tự nhiên hỏi hắn, ngươi là ai? Hỏi hết sức hợp tình hợp lý.
Hắn không đáp, ánh mắt liếc qua một góc thân cây, thầm nghĩ thì ra là một tiểu cô nương chạy đến đây giấu đồ.
Tiêu Liên Nhi nhìn theo ánh mắt hắn, không khỏi than thầm trong lòng. Hắn nhìn thấy chữ "Hành" và chữ "Duyên" khắc trên thân cây mất rồi.
Nàng nắm chặt chiếc nhẫn chứa đồ trong tay, ánh mắt đầy vẻ phòng bị. Trong mắt chàng trai kia, nàng như một đứa bé bị dọa sợ, đang siết chặt nắm đấm đề phòng vậy.
Hắn nhìn thoáng qua bộ quần áo đệ tử tạp dịch trên người nàng. Lại còn là một tiểu cô nương không có chút tu vi nào nữa chứ, thật tẻ nhạt.
Hắn nhìn thẳng vào mắt nàng, thi triển ma thuật: "Ngủ một giấc, ngươi sẽ quên rằng mình từng gặp ta..."
Từng từ từng chữ mà hắn nói gõ thẳng vào trái tim nàng. Đôi mắt hắn sáng rực, những bông hoa tranh nhau nở rộ không ngừng.
Ma thuật cấp cao "Ngàn hoa nhập mộng"!
Nhìn thì như trăm hoa đua nở rực rỡ, nhưng thật ra là ngàn mũi tên đâm xuyên qua tim. Những người có công lực cao siêu, thậm chí có thể khiến cho đối phương sống cả đời trong ảo cảnh không thể tỉnh lại được.
Nàng, tuyệt đối không thể mất đi ký ức, cũng tuyệt không thể để hắn nhìn ra một chút manh mối nào. Tiêu Liên Nhi dùng lực bấm chặt móng tay vào lòng bàn tay, cố bảo vệ thần thức.
Nàng làm ra vẻ tò mò nhìn chằm chằm vào mắt hắn, nhưng thực ra ánh mắt lại lướt qua hắn, nhìn về phía cành cây ngay sau người hắn. May mà đối phương cho rằng nàng chỉ là tiểu cô nương bình thường không có tu vi, nên chỉ xuất chiêu rất nhẹ tay.
Những bông hoa trong mắt hắn chớp nở chớp tàn, mi mắt Tiêu Liên Nhi nặng trĩu rồi nàng ngã xuống nền cỏ ngủ thiếp đi.
Lúc này chàng trai kia mới nhìn vào những chữ khắc trên thân cây rồi lẩm bẩm: "Gặp mặt ắt có..."
Hắn nhặt một cái vỏ cây rơi lên, đặt vào lỗ hổng: "Gặp mặt ắt có duyên."
Hắn như đang nghĩ gì đó, ngẩng đầu nhìn về phía đỉnh núi Thiên Khung.
"Bốn mươi năm rồi." Hắn thở dài một hơi, ngón tay khẽ chuyển động, không khí liền gợn lên như sóng nước, hiện ra một khe hở không gian.
Hắn nhấc chân bước vào. Khe hở khép lại, không để lại bất cứ dấu vết gì.
Tiêu Liên Nhi nằm yên một lúc lâu mới dám mở mắt ra.
Người đó đi rồi.
Tiêu Liên Nhi vỗ ngực, suýt nữa thì bị hắn dọa chết rồi.
"Bốn mươi năm ư?"
Bốn mươi năm trước, chuyện khiến cho cả đại lục Thương Lan nổi sóng thì chỉ có chuyện Thạch Mặc đạo quân của Ngọc Thanh Môn qua đời mà thôi. Đạo Môn và Ma Môn lôi đài đại chiến một trận rồi vạch ra ranh giới. Từ đó trở đi, Đạo Môn và Ma Môn nước sông không phạm nước giếng.
"Ngàn hoa nhập mộng" là thuật pháp nằm trong Cửu Đại Ma Điển của Ma Môn, không phải trưởng lão Ma Môn hay đệ tử lập công lớn thì không được truyền thụ.
Người này ắt hẳn có địa vị không hề thấp trong Ma Môn. Hắn tự mình lẻn vào Nguyên Đạo tông để liên hệ với mật thám, chắc chắn có âm mưu gì đó.
Lẽ nào Ma Môn lại nổi lên dã tâm, muốn đại chiến một trận với Đạo Môn, một lần nữa phân định lại ranh giới ư?
Mà quan tâm làm gì, Đạo Môn có nhiều đạo quân Nguyên Anh như vậy, còn nàng chỉ là con bé chưa đả thông được kinh mạch, chẳng lẽ còn có thể đi làm anh hùng hay sao? Giả vờ bị trúng ma thuật mất trí là được rồi.
Nhẫn chứa đồ đã được lấy ra, nơi này không thể ở lâu hơn nữa. Tiêu Liên Nhi nhanh chóng lần theo dây leo trèo xuống, rồi nhấc chân lao điên cuồng về phía vườn thuốc.
Nàng bỏ mấy con sâu thu được vào chuồng thú, không hề nhận ra xung quanh đang có một đôi mắt đang cố tình dõi theo mình. Tiếu Liên Nhi thầm thở phào một hơi rồi quay về nơi ở.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!