Chương 93: Lần Đầu Yêu

Vì đứng cách quá xa, Phó Nhiễm không hề nhìn thấy bóng Minh Thành Hữu.

Cô vội vàng quay về phòng chuẩn bị thay quần áo, nhưng tìm đi tìm lại vẫn chưa thấy bộ nào thích hợp. Cô đánh mắt nhìn thấy chiếc váy len bó sát người mặc hôm đi ăn cùng cục trưởng Tống lần trước. Phó Nhiễm lấy ngón trỏ nhấc mắc quần áo lên, sau đó đi vào nhà vệ sinh.

Minh Thành Hữu những tưởng cô lại giả vờ câm điếc nên nhắn liền tù tì một lúc nhiều tin nhắn như đoạt mạng: Xuống đây! Em mà không xuống là anh lên đấy!

Mau lên, đừng giả vờ như không nhìn thấy.

Phó Nhiễm thay xong quần áo, đi ra khỏi nhà vệ sinh, đúng lúc nghe thấy tiếng rung của di động. Cô cầm lên xem, ngón tay lướt nhanh trả lời anh: Đừng ồn ào~

Chỉ ba chữ đơn giản, không ngờ lại có tác dụng ngay, trong một thời gian ngắn, Minh Thành Hữu quả nhiên không làm phiền nữa.

Phó Nhiễm tìm ra chiếc áo choàng anh tặng, khoác lên vai rồi kéo chặt lại, đi xuống nhà.

Phạm Nhàn và Phó Tụng Đình đều không có nhà, trong phòng khách chỉ có thím Trần và một người giúp việc khác đang dọn dẹp. Bầu không khí năm mới sắp tới, dĩ nhiên nhà cửa phải sạch sẽ tươm tất. Phó Nhiễm tìm ra một đôi bốt trong tủ, thím Trần ngó đầu nhìn: "Tiểu thư ra ngoài ạ?".

"Vâng." Phó Nhiễm đáp lại một tiếng, người đã bước ra khỏi cửa.

"Tiểu thư, còn bữa sáng..." Thím Trần nhìn thấy Phó Nhiễm lướt nhanh như một cơn gió: "Tốc độ này...".

Sau khi tuyết rơi, trời rất lạnh, con đường nhỏ trong vườn nhà họ Phó đã được quét tuyết đi. Phó Nhiễm nhìn lớp tuyết đắp hai bên, đôi bốt đen giẫm lên những bông hoa tuyết còn sót lại tiến về phía trước. Cô đi tới trước cánh cổng lớn. Xe của Minh Thành Hữu đang đỗ bên ngoài, nhưng phóng mắt nhìn qua vẫn không thấy bóng anh đâu.

Phó Nhiễm rút di động ra chuẩn bị gọi lại, bỗng một nguồn sáng đập vào mắt. Phó Nhiễm ngẩng đầu nhìn Minh Thành Hữu đang ngồi sụp bên cạnh con sư tư đá bên trái cửa nhà họ Phó. Phó Nhiễm rón rén bước qua, anh đang tập trung xây đắp hai người tuyết, đắp không cao lắm, tạo hình cũng rất thường, một trong hai người đó trên cổ được quấn một chiếc khăn quàng màu nâu đậm.

Bóng Phó Nhiễm lan tới bên chân Minh Thành Hữu, anh ngẩng đầu vẫy tay với cô: "Qua đây".

Cô đi thêm vài bước, Minh Thành Hữu đưa tay giựt lấy khăn choàng trên vai cô: "Tháo xuống".

"Làm gì chứ?" Phó Nhiễm cùng anh tháo xuống.

Minh Thành Hữu đứng lên chỉ tay vào hai con người tuyết mình vừa nặn: "Anh quàng khăn cho ấm, em định để mình lạnh chết à?".

"Em mà đưa cho anh thì em lạnh chết thật đấy."

Minh Thành Hữu vòng cánh tay ôm chặt lấy Phó Nhiễm: "Có phải không nỡ không?".

Cô đẩy tay anh ra: "Thói quen tùy tiện ôm người khác của anh không hay đâu".

"Em là người khác sao?" Minh Thành Hữu không đồng tình: "Đúng là với 'người khác' anh không tùy tiện đâu".

Phó Nhiễm đi qua trước mặt hai người tuyết đang dính chặt vào nhau: "Mới sớm ra, anh tìm em có việc gì vậy?".

"Vết thương ở tay em đã đỡ hơn chưa?"

"Ừm..." Cô quay lưng lại, gật đầu với Minh Thành Hữu: "Đỡ nhiều rồi".

"Đi ra ngoài mua ít đồ với anh đi." Minh Thành Hữu đứng sát bên cạnh cô.

"Trong nhà anh chẳng phải có quản gia Tiêu sao, đồ tết bà ấy sẽ sắm." Phó Nhiễm nhìn chằm chằm hai con người tuyết, cứ cảm thấy có chỗ nào đó không ổn. Cô nhặt phiến lá rụng dưới đất lên đính lên khuôn mặt tròn xoe của chúng, coi như mắt và miệng.

"Anh muốn đi cùng em, có những việc quản gia Tiêu không hiểu."

Phó Nhiễm ngồi sụp xuống tiếp tục bận rộn: "Em còn chưa ăn sáng".

"Vừa hay, anh cũng chưa ăn."

Minh Thành Hữu bước qua kéo Phó Nhiễm. Cô ngẩng đầu lên, thấy cổ anh hở ra ngoài. Hôm nay anh ăn mặc khá nhẹ nhàng. Chiếc quần dài màu kaki càng tôn lên đôi chân dài và thẳng. Phó Nhiễm cúi xuống lấy chiếc khăn đang quàng lên cổ người tuyết, gạt đi những lớp tuyết vụn, chuẩn bị đeo lại cho anh.

Minh Thành Hữu bĩu môi: "Hôm nay từ chỗ mẹ anh qua đây, bà nhất quyết bắt anh đeo ra ngoài, chứ anh không thích".

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!