Chương 92: Mặc Kệ Thiên Đường Hay Địa Ngục, Hãy Thật Lòng Yêu Một Lần

Phó Nhiễm không nhớ cô đã đồng ý hay từ chối. Cô tỉnh dậy sớm hơn Minh Thành Hữu, bên tai hoàn toàn yên ắng.

Đập vào mắt là khuôn mặt của Minh Thành Hữu, không chút tỳ vết, nhẵn mịn gần như không nhìn thấy một sợi lông tơ.

Tối qua không nhìn kỹ, lúc này cô mới phát hiện anh mặc bộ đồ ngủ, cổ áo mở rộng, phần cơ bắp vùng ngực lấp ló lộ ra. Một cánh tay của anh vắt ngang đặt lên eo cô. Phó Nhiễm nhìn chăm chú lồng ngực phập phồng lên xuống không ngừng của anh.

Minh Thành Hữu ngủ rất ngon, việc này hoàn toàn nằm ngoài dự liệu của anh. Hiếm có một đêm anh không hề mất ngủ như đêm qua. Khi mở mắt ra, nhìn thấy Phó Nhiễm gần trong gang tấc, anh gối cằm lên đỉnh đầu cô, cọ cọ, trong lòng có một cảm giác mãn nguyện khó nói thành lời: "Tỉnh rồi à?".

Phó Nhiễm giơ cánh tay lên quay người đi, mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, cả thế giới chỉ còn một màu trắng.

Cằm của Minh Thành Hữu cọ qua cọ lại trên gáy cô. Phó Nhiễm đưa tay vỗ vỗ lên trán anh: "Yên nào".

Phản ứng khác lạ ở một nơi nào đó đừng có nói với cô là anh không biết.

Phó Nhiễm kẹp chặt hai chân, không dám nhúc nhích bừa bãi.

Khi y tá bước vào, thấy trên giường có hai người nằm thì đứng sững tại chỗ. Minh Thành Hữu quay đầu lại, khuôn mặt ẩn hiện vẻ không vui: "Vào đây lẽ nào không biết gõ cửa?".

"Tôi xin lỗi... Tôi quên mất."

Y tá theo thói quên đi khắp các phòng kiểm tra bệnh nhân, làm gì có quy tắc nào như vậy.

Phó Nhiễm như con mèo bị giẫm phải đuôi, lấy tay huých anh không nể nang: "Xuống, xuống!".

"Em ra tay chỗ nào vậy!" Minh Thành Hữu bắt lấy tay cô: "'Chết' đấy có biết không?".

Hai người co ro trong một chiếc chăn, người y tá chỉ nhìn thấy bên ngoài chăn hết phồng lên rồi lại xẹp xuống. Cô ấy đứng im không dám tiến lên, khó khăn muốn lên tiếng nói câu gì nhưng lại sợ quầy rấy tâm trạng nhàn tản tao nhã của Minh Thành Hữu rồi bị tống cổ ra ngoài. Phó Nhiễm đỏ bừng mặt, định cầm gối đánh anh.

Minh Thành Hữu vén chăn xuống giường. Cô thư ký ho khẽ vài tiếng, cầm chai nước truyền dịch đi tới bên giường Phó Nhiễm: "Hôm nay vẫn là ba chai, giống như hôm qua, tiêu viêm".

Minh Thành Hữu nhìn thấy y tá chuẩn bị bắt đầu, anh đè một bên gối lên góc chăn, đổ người qua lấy tay che chặt mắt Phó Nhiễm: "Cứ như trẻ con vậy, ngoan nào, chỉ nhói một cái như kiến chích thôi, không đau đâu".

"Phì..." Cô y tá không nhịn được cười.

Phó Nhiễm cạy tay Minh Thành Hữu ra. Lại dám coi cô như đứa trẻ ba tuổi dễ qua mặt. Cô y tá kéo mu bàn tay cô qua, đâm mũi tiêm vào một cách thuần thục. Minh Thành Hữu buông tay ngồi dậy: "Ngủ đến nỗi anh mỏi hết cả hông, đau hết cả lưng, cái giường này còn chẳng thoải mái bằng giường ở nhà".

Phó Nhiễm đặt tay lên ngực, hôm nay chỉ đổi mũi tiêm một lần. Cô y tá đi ra khỏi phòng, Minh Thành Hữu đánh răng rửa mặt xong rồi thay quần áo: "Em còn muốn ăn cháo không?".

Khẩu vị đã tốt hơn nhiều nên Phó Nhiễm lắc đầu.

Minh Thành Hữu lấy điện thoại trong bệnh gọi đi, chẳng mấy chốc đã có xe đồ ăn đẩy vào, là bữa sáng dưới căng tin bệnh viện, phong phú lại đầy đủ dinh dưỡng.

Phó Nhiễm bụng đói cồn cào, sau khi nâng người dậy mới nhớ ra một chuyện. Cô nhìn theo cái bụng đi qua đi lại của Minh Thành Hữu, trong hơi thở của Phó Nhiễm còn thoang thoảng mùi hương thơm mát từ nước súc miệng của anh, khiến tinh thần người ta sảng khoái. Cô lại dựa người về giường: "Anh ăn đi, em không ăn đâu".

"Chẳng phải ban nãy em nói em đói sao?" Minh Thành Hữu lần lượt đặt các món ăn lên bàn.

Phó Nhiễm bặm môi, lát sau mới lên tiếng: "Em chưa đánh răng".

Minh Thành Hữu chợt hiểu ra: "Trong nhà vệ sinh có nước súc miệng, để anh mang tới cho em nhé".

"Không cần đâu." Phó Nhiễm đứng lên định vén chăn: "Anh cầm chai nước truyền cho em, em tự qua đó".

Cô vừa mới dứt lời đã nhìn thấy Minh Thành Hữu đi vào trong nhà vệ sinh, khi đi ra đã cầm theo chai nước súc miệng và hai chiếc cốc.

Phó Nhiễm giơ tay đón lấy. Minh Thành Hữu đưa chai nước súc miệng cho cô. Phó Nhiễm súc qua miệng, Minh Thành Hữu ghé chiếc cốc không tới bên miệng cô. Phó Nhiễm ngập ngừng ngẩng lên nhìn anh, rồi mới ngoan ngoãn nhổ vào chiếc cốc, sau đó cô lại thấy anh đưa chiếc cốc còn lại bên trong có nước ấm cho mình.

Minh Thành Hữu đi vào nhà vệ sinh quay ra, nhìn thấy Phó Nhiễm cầm đũa gắp một chiếc bánh bao nhỏ nhét vào miệng. Anh sải bước đi tới, cầm chiếc khăn mặt trong tay định lau mặt cho cô. Phó Nhiễm cầm chặt chiếc bánh bao: "Anh làm gì vậy?".

"Bẩn chết đi, chưa rửa mặt đã ăn à?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!