Cái lạnh thấm hẳn vào xương cốt truyền từ gót chân lên tới tận đỉnh đầu.
Không còn gì tổn thương người ta hơn những câu nói này nữa.
Phó Nhiễm cảm thấy lòng bàn tay đau đớn. Cô thả tay ra, nhìn thấy bốn vệt móng tay rõ mồn một. Cô quay người, định bỏ đi.
"Mẹ, mẹ đừng nói như vậy..."
Phó Nhiễm dừng bước. Người phụ nữ ngồi trong căn phòng kia là mẹ cô, cô không cần phải đi. Phó Nhiễm gượng cười, nhấc cánh tay như nặng ngàn cân lên, đẩy cửa ra.
Hai người ngồi bên mép giường đều sững sờ. Sự ngượng ngập lướt nhanh qua nét mặt Phạm Nhàn, bà đứng dậy một cách thiếu tự nhiên: "Tiểu Nhiễm, sao con lại quay về?".
Phó Nhiễm vừa may mắn thoát khỏi nguy hiểm ở nhà họ Minh, bà có biết hay không?
"Con về thăm bố mẹ."
Sắc mặt Phạm Nhàn có chút khó xử. Người con gái bên cạnh đứng dậy theo: "Tiểu Nhiễm, chào chị".
"Hôm nay mẹ đi dạo phố, vô tình gặp Nhụy Nhụy nên mời nó về nhà ăn cơm, đúng lúc con cũng ở đây. Để mẹ đi dặn thím Trần chuẩn bị thêm vài món các con thích ăn." Nói xong, Phạm Nhàn đã ra khỏi phòng.
"Tiểu Nhiễm, rất vui được gặp chị."
So với cô ta, Phó Nhiễm lại tỏ ra cực kỳ lạnh nhạt. Cô bước qua vài bước, tựa người vào bàn học đặt trước cửa sổ: "Ở bên đó sống có quen không?".
"Có gì mà quen với không quen chứ? Đây là số phận của tôi." Người con gái ánh mắt ảm đạm. Bộ quần áo trên người Phó Nhiễm, bây giờ đối với cô ta mà nói, e là có tích góp tiền lương mấy tháng cũng không mua nổi.
"Số phận của cô đã khá lắm rồi."
Người con gái nghe xong, sắc mặt ánh lên vẻ không vui: "Chị nói vậy là có ý gì?".
"Phó Ưng Nhụy, à không, Vưu Ưng Nhụy, cuộc sống mà cô trải qua bây giờ chính là những tháng ngày tôi sống hai mươi mấy năm qua."
Một câu nói đã khiến Vưu Ưng Nhụy lập tức nước mắt đong đầy, vơ vội chiếc túi bên cạnh giường, sải bước ra ngoài. Phạm Nhàn dặn dò xong, vừa mới tới cửa, đúng lúc nhìn thấy Vưu Ưng Nhụy lao ra ngoài, khóe mắt còn vương lệ. Phạm Nhàn vội vàng giữ cô ta lại: "Nhụy Nhụy, sao con lại khóc thế này? Đã xảy ra chuyện gì?".
"Mẹ..." Vưu Ưng Nhụy ôm miệng, lắc đầu lia lịa, khóc đến nỗi hai mắt ửng đỏ: "Không... thưa cô, con... con về nhà đây".
"Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?" Phạm Nhàn sốt ruột, bình thường việc không nỡ nhất chính là nhìn thấy cô con gái này khóc.
"Cô..."
Vừa nghe thấy danh xưng này, Phạm Nhàn sao còn kìm được nước mắt.
Vưu Ưng Nhụy giằng ra khỏi tay bà: "Con đi trước đây".
"Nhụy Nhụy..."
Phó Nhiễm mở cửa phòng đi ra ngoài.
"Tiểu Nhiễm, con đã nói gì với Nhụy Nhụy? Sao khiến nó ra nông nỗi ấy!"
"Mẹ, con chẳng nói gì cả." Cô quả thực chỉ nói đúng một câu đó mà thôi.
"Thế sao nó lại đau lòng như vậy?"
Đối mặt với vẻ hùng hổ của Phạm Nhàn, Phó Nhiễm không muốn nói thêm. Cô đẩy cửa một phòng khác, chuẩn bị đi vào trong.
"Rốt cuộc vẫn là đứa chui ra từ nơi lụp xụp, không có tý giáo dục nào!" Khi Phạm Nhàn tỉnh lại thì câu này đã đập vào tai Phó Nhiễm. Cô đứng sững trước cửa, ngược chiều ánh sáng, không thể nhìn rõ gương mặt nghiêng của cô. Phạm Nhàn tỏ ra hối hận, suýt nữa cắn đứt lưỡi mình.
"Tiểu Nhiễm..." Bà gấp gáp, vội vàng bước lên.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!