Phó Nhiễm nghe thấy thanh âm trong điện thoại, lập tức mở mắt ra.
Cô tròn xoe mắt, quay người nhìn chằm chằm Minh Thành Hữu còn chưa tỉnh hẳn.
Người đàn ông nhíu mày. Chẳng biết Huống Dịch này lên cơn thần kinh gì. Anh khẽ nhắm mắt lại, tùy ý vắt ngang cánh tay, bỗng cơ thể mềm mại của người con gái lấp đầy vòng tay.
Phó Nhiễm quát khẽ bên tai anh: "Buông tôi ra!".
Huống Dịch càng cười xảo trá.
Minh Thành Hữu hạ thấp giọng, chửi: "Chết đi, sáng ngày ra rảnh rang kiếm chuyện".
"Này, anh mau mở ti vi ra xem đi."
Phó Nhiễm rụt cổ lại, dịch sang bên cạnh. Minh Thành Hữu chỉ thấy cảm giác trong lòng cực sướng, dĩ nhiên không chịu buông tay. Tay kia anh cầm điều khiển lên, đầu dính chặt vào cổ Phó Nhiễm, dỏng tai lên nghe mà không ngẩng đầu: "Tin tức gì?".
Huống Dịch còn chưa kịp trả lời, giọng nói quen thuộc đó đã vọng vào tai.
"Lúc anh ấy lên đỉnh, cô chưa được nhìn thấy khuôn mặt 'lẳng lơ tận cốt tủy' của anh ấy đâu..."
Là Thẩm Ninh!
Nét mơ màng trong ánh mắt Minh Thành Hữu tan biến như ánh nắng ló rạng sau mây mù, đôi mắt anh bỗng chốc sáng rõ. Sau khi buông eo Phó Nhiễm ra, anh nhanh chóng ngồi dậy. Hình ảnh rõ ràng là bị quay trộm, hàng tít to đùng của báo giải trí vẫn còn bày ra đó: Minh tam thiếu đắm chìm trong cao trào tình cảm, khiến người đẹp mất hồn mất vía.
"Mẹ kiếp!" Minh Thành Hữu ném mạnh chiếc di động sang bên giường, trong đầu vọng lại tiếng cười sung sướng của Huống Dịch. Anh cầm điều khiển lên, liên tục đổi mấy kênh, kênh nào cũng phụ họa đoạn băng này cùng gương mặt nổi bật của Minh Thành Hữu.
Di động của Phó Nhiễm vang lên không phải lúc. Cô liếc nhìn, thấy là Tống Chức, tưởng cậu ấy có chỗ nào không khỏe: "Alô! Chức Chức...".
"Người đàn ông của cậu mạnh mẽ thật đấy. Tiểu Nhiễm, nhất định phải cho tớ xem bức ảnh mà cậu nói đấy. Mỹ nam lên đỉnh trông sẽ như thế nào, tò mò chết mất..."
Lại thêm một người bị đập vỡ đầu sao?
Còn bên cạnh, Minh Thành Hữu sắc mặt tái xanh nhào tới, Phó Nhiễm vội vàng né tránh. "Không liên quan đến tôi."
"Cô có ảnh của tôi? Cô đúng là càng ngày càng vênh váo..."
Phó Nhiễm ngắt điện thoại, vừa ngồi thẳng nửa người trên lại bị anh đè ngã xuống mép giường: "Cũng may tôi nói như vậy, nếu không để mọi người biết hết chuyện chúng ta là vợ chồng hờ thì càng khó giải thích".
"Rầm rầm rầm..."
"Tam thiếu..."
"Cút ngay!"
Quản gia Tiêu tiếp tục đập cửa: "Ông mới gọi điện tới, bảo cậu và thiếu phu nhân lập tức qua đó một chuyến".
Minh Thành Hữu ăn mặc chỉnh tề đứng dựa trước lan can màu bạch ngọc. Phó Nhiễm nhìn ngay ra anh đang kéo dài thời gian. Anh đứng thẳng hai chân trước sau, đốm lửa trên đầu ngón tay đỏ lừ như lưỡi rắn, làn khói mỏng vấn vít. Thấy Phó Nhiễm đi tới, anh cũng mặc kệ, tự nhếch môi nhả ra một làn khói.
"Có thể đi được chưa?"
"Cô còn gấp gáp hơn cả tôi đấy."
Phó Nhiễm nhìn gương mặt anh, có chút nực cười: "Tôi còn tưởng anh không sợ trời không sợ đất chứ. Chuyện này đâu phải anh chưa từng ứng phó, cùng lắm là hứng một trận chửi mắng của bố mẹ".
Minh Thành Hữu dập tắt đầu lọc, đầu ngón tay không cẩn thận bị bỏng. Trong khoảng cách một phân, Phó Nhiễm nhìn thấy sự hụt hẫng trong nét mặt anh. Khi đi ngang qua cô, Minh Thành Hữu cất giọng lạnh nhạt: "Đi thôi".
Dọc đường, Minh Thành Hữu gần như không lên tiếng.
Thường ngày anh luôn tỏ ra bướng bỉnh, lười biếng, Phó Nhiễm rất hiếm khi thấy anh như vậy. Ở trong xe, anh châm một điếu thuốc, khuỷu tay trái hướng ra ngoài cửa xe, từng làn khói lay động đón gió toát lên vài phần yếu ớt. Phó Nhiễm quan sát kỹ gương mặt với từng đường sắc nét, cũng không nói gì thêm.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!