Chương 1: (Vô Đề)

Tiết Kinh Trập*, ngoài cửa sổ mưa bụi đầy đường.

*Tiết Kinh Trập: là một trong những tiết khí trong lịch dương, thường rơi vào ngày 5 tháng 3 (hoặc ngày 6 tháng 3 trong năm nhuần). Tên gọi Kinh Trập được giải thích là thời điểm những tiếng sấm xảy ra khiến các loài côn trùng rất kinh sợ và kinh động.

Tiết khí này đứng thứ ba trong năm, sau tiết Vũ Thủy và trước tiết Xuân Phân, và biểu hiện cho sự vật trong tự nhiên.

Hơi thở ấm ướt lan vào trong phòng, người hầu đứng ở bên ngoài chờ đưa mắt vào nhìn trộm thiếu nữ đang ngồi ngay ngắn bên cạnh bàn.

Đây là nữ nhi của Tang đại nhân, Tang Yểu.

Trời sinh nàng là người thanh lệ diễm minh như lời đồn, khiến cho người ta nhìn một lần là cả đời khó quên.

Nhưng bàn về sắc đẹp thì Tang Yểu không phải là người đứng đầu trong kinh thành.

Đương thời người ta trọng thanh nhẹ đục, nữ tử có nhan sắc gây chú ý cần có một chữ đạm, tốt nhất là dung nhan thanh uyển, yếu đuối như hoa liễu bị đám sương che ở nơi núi xa thì mới chứa đầy hàm ý mỹ miều này*.

Còn vẻ đẹp của Tang Yểu lại quá diễm lệ, tóc đen da trắng, dáng người yểu điệu đẫy đà, dải lụa in hằn vòng eo chỉ nhỏ bằng nắm tay làm người ta muốn trầm mê.

Đang lúc xuất thần thì Tang Yểu và hắn ta đối mặt với nhau.

Nàng không hề cảm thấy tức tức giận khi hắn ta dám mạo phạm mình, cặp mắt thuần túy trong sáng đưa lên nhìn lại một cách mờ mịt.

Hình như nàng cho rằng hắn ta có chuyện quan trọng nào đó nên nhẹ nhàng hỏi: Làm sao vậy?

Tinh thần của người hầu cứng lại, vội vàng dời ánh mắt đi, khó khăn mở miệng:

"Tang cô nương, thuộc hạ nghe đại nhân nói hôm nay có vị đại nhân muốn tới cửa nên có lẽ đại nhân đang đi nghênh đón rồi."

"Phiền ngài chờ một lát, rất nhanh đại nhân sẽ trở lại."

Tang Yểu nghe vậy cũng chỉ ồ một tiếng, kéo giọng dài ra, không nghe thấy tia không vui nào.

Nàng nghĩ tốt nhất là trở về muộn một chút.

Dù sao bình thường phụ thân cũng chẳng cho nàng sắc mặt tốt, bây giờ đột nhiên gọi nàng tới đây chỉ sợ là do sự việc không thuận lợi muốn đẩy nàng ra hạ hỏa mà thôi.

Hiện tại đây là phủ Hình Bộ, không xa chính là đại lao của Hình Bộ ở phía tây.

Không lâu trước, phụ thân của nàng, đương kim Hình Bộ thị lang còn đang ngồi nghiêm trang trên vị trí kia dạy dỗ nàng một trận, chẳng qua chưa nói được hai câu đã nhận được tin tức gì đó phải vội vàng đi ra ngoài.

Trước mắt nàng vẫn chưa biết phụ thân gọi nàng đến chỗ này với mục đích gì.

Tang Yểu rũ mắt nghĩ có lẽ không phải chuyện tốt lành.

Xưa nay phụ thân nhìn nàng không vừa mắt, luôn lấy nàng ra so sánh với nữ nhi của nhà Thượng thư, khen người ta đoan trang có lễ, tài mạo song toàn, xứng với hậu duệ hoàng quyền quý tộc, còn nàng chỉ là phế vật không dùng được.

Nhưng nàng cũng đâu có phế vật đâu?

Đúng là nàng không xinh đẹp như người ta nhưng khi học cầm kỳ thi họa nàng rất cố gắng để tiếp thu, có điều do học không vào nên nàng có cách nào khác chứ?

Hơn nữa, như thế thì làm gì tính là phế.

Năm đó a tỷ của nàng giỏi hơn nàng nhiều, đúng là nàng không phải là người quá đứng đắn nhưng a tỷ của nàng lại giống như phù dung, năm đó nổi danh ở khắp kinh thành.

Sau đó a tỷ nhập cung, mới hai năm đã thăng lên phi vị, chỉ là gần đây ân sủng ít đi, phụ thân nàng lo lắng đến nỗi không khác gì con kiến ở trong chảo nóng, cứ ba ngày hỏi hai câu.

Càng nghĩ càng phiền, Tang Yểu thất thần bưng chén trà uống một ngụm, thầm nghĩ sớm biết hôm nay không tiến cung sẽ bị kéo tới đây để dạy bảo như này thì nàng đã không ở lại.

Mặc dù hôm nay đúng lúc là tuần hưu*, phần lớn quan viên ở nhà nghỉ ngơi, cái phủ nha to như vầy có phần trống vắng, cho nên phụ thân mới thuận đường đưa nàng tới đây nhưng cho dù là vậy, nàng cũng là một nữ tử chốn khuê phòng, ở lại phủ nha của Hình Bộ cũng thấy hơi kỳ cục.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!