Khi chưa đi gặp gỡ đối
tượng qua người làm mối, giới thiệu, cảm thấy điểm nào mình cũng ổn, khi đã bị
đưa vào thị trường này rồi, mới đột nhiên phát hiện ra mình đã là một mớ rau
quá vụ, không thể tự hào được nữa.
Vấn đề là, nếu điểm nào cũng ổn, thì tại sao phải đi
làm một cây rau?
Thứ bảy, sáng nào Y Y
tỉnh giấc cũng đã là gần mười giờ sáng, cô ngồi dậy xuống lầu ăn sáng. Cô
Trương đã giúp việc cho nhà cô lâu năm, nhưng nhìn thấy cô vẫn một điều mợ hai
điều mợ, khiến có lúc Y Y cảm thấy mình đang đóng phim ngày xưa của Hồng Kông,
vẫn là loại phim được chiếu đi chiếu lại.
"Mợ ạ, mợ dậy rồi à? Đêm qua cậu có về, cô đang ngủ. Cậu nói sáng nay có cuộc
họp ở Nam Kinh, không muốn đánh thức mợ dậy nữa, cậu đi lúc nửa đêm".
"Vâng". Y Y đã quá quen với tình huống này, bèn vâng một tiếng. Chiếc áo ngủ
khá dài, lúc bước xuống bậc cuối cùng, cô cẩn thận kéo lên.
Việc làm ăn của Ngưu Chấn Thanh trải dài trên khắp cả nước, năm xưa khi hai
người còn đang yêu nhau, anh còn hào hứng đưa cô chạy hết chỗ này đến chỗ khác,
nhưng đến nơi nào đó, phần lớn đều là cô lang thang một mình, hoặc nằm ngủ
trong khách sạn, đợi anh bận xong cũng đã là nửa đêm, thời gian nắm tay nhau
ngắm mặt trời cũng rất ít. Sau khi kết hôn càng tệ hơn, thường là mười ngày,
nửa tháng không nhìn thấy mặt nhau.
Thời gian đầu còn nhẹ nhàng trách móc, sau đó cũng thấy quen, kể cả hai người
có ở gần nhau thật thì nói được gì với nhau?
Hoặc là có thể người nào nói chuyện người đấy, nội dung mà anh đề cập phần lớn
là những vấn đề như sóng gió trên thị trường gần đây, vật liệu tăng giá, ảnh
hưởng đến các ngành phía dưới, chính vì thế làm việc gì cũng phải cẩn trọng…
Còn cô cũng chỉ có thể nói chuyện bà Trương mới mua được một chiếc đồng hồ kim
cương được bán với số lượng có hạn, cô Lý không hài lòng với chiếc xe Porsche
mui trần của mình, đều là những tin vỉa hè đăng trên báo lá cải rất dễ bị người
ta ném trên xe bus.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!