Rơi xuống giếng sâu, tôi
gào thét thất thanh, chờ đợi sự cứubviện... Trời tối rồi, chán nản cúi đầu, mới
phát hiện ra mặt nước tràn ngập ánh sao lấp lánh, tôi luôn gặp được niềm vui
bất ngờ tuyệt vời nhất trong nỗi tuyệt vọng sâu sắc nhất.
Trích trong Nghe Jimmy hát
m nay Tiền Đa Đa ngồi
một mình trên ban công rất lâu, khi quay vào giường đầu đau như búa bổ, người
nặng trĩu. Nửa đêm Hứa Phi gọi điện thoại đến, cô chưa hề chợp mắt, điện thoại
vừa đổ chuông bèn nhấc máy, nhưng giọng khàn đặc, nói "a lô" mà không thốt ra
thành tiếng.
"Đa Đa?".
"Vâng, em đang nghe đây". Ho một
tiếng, cuối cùng cô đã nói ra thành lời. Đã quen với việc nói chuyện với anh
trong đêm khuya, trước đây dù bận rộn, dù mệt thế nào, cô vẫn luôn trả lời rất
vui vẻ, nhưng ngày hôm nay là một ngày trôi qua một cách đầy khó khăn, chỉ muốn
tìm sự an ủi từ phía anh, nhưng lại không biết phải bắt đầu từ đâu, cuối cùng
chỉ khẽ thở dài.
"Sao vậy em?". Chỉ nói được một câu, bên cạnh lại có tiếng chuông điện thoại,
Hứa Phi có phần chán nản, "Đa Đa, anh nghe điện thoại một chút, rất nhanh
thôi, em đừng cúp máy".
Bên tai vang lên tiếng anh trả lời điện thoại bằng tiếng Anh. Trong bóng đêm,
cô nhìn thấy chiếc đồng hồ tinh thể lỏng bên gối, đã hơn mười hai giờ rồi, buổi
sáng mới nghe anh nói anh vừa từ Luân Đôntrở về Hồng Kông, ngày nào cũng bận
đến tận đêm khuya, người đàn ông này thực sự có thể tham gia ba môn thi đấu dành cho
người thép được rồi.
"Xong rồi. Đa Đa, hôm nay em athế nào?". Anh kết thúc
cuộc nói chuyện qua điện thoại rất nhanh, một phút sau lại quay sang nói chuyện
với cô.
"Kerry, bao giờ anh về? Em rất nhớ anh". Không muốn trả lời câu hỏi đó, cô nằm 2gửa trên
giường, chậm rãi thốt ra câu này.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!