Chương 11: Không muốn trưởng thành

Tôi không muốn trưởng

thành, mãi mãi làm một đứa trẻ, chỉ muốn được cười mãi mãi, muốn được vô lo vô

nghĩ, muốn không phải khóc, muốn ngày ngày được vui vẻ, thỏa mãn.

Nếu sự trưởng thành khiến tôi không vui vẻ, tôi có thể

từ chối trưởng thành được không?

Sáng hôm sau mọi việc đều

diễn ra bình thường, bố mẹ gồi ăn sáng trước bàn ăn. Khi Tiền Đa Đa ngồi xuống,

mẹ cô đang nói với bố cô về chuyện lúc tập thể dục buổi sáng nhìn thấy con chó

Nhật mà nhà hàng xóm chỉ đẩy đĩa bánh

bao rán về phía cô, Ăn đi còn đi làm".

Mẹ với con gái, Tiền Đa Đa hoàn toàn hiểu được ý mẹ, lập tức cầm đũa lên, gắp

một cái bánh bao rán còn nói thêm, "Xinh thật đấy. Sáng hôm qua con cũng nhìn

thấy nó, nghịch lắm, con thấy chú Ngô tầng dưới cũng không lôi được nó. Mẹ có

thấy thế không?".

Không khí trên bàn ăn khá

vui vẻ, bố Tiền Đa Đa cười ha ha, sau đó đưa cho con gái đĩa giấm: "Đa Đa, hôm

nay con có bận không?".

"Sáng nay con có cuộc họp, nhưng cũng không vội, mười giờ mới bắt đầu". Tiền Đa

Đa chấm bánh bao vào giấm, cắn một miếng mới trả lời.

Bữa băn sáng của cả nhà cũng coi như kết thúc trong sự vui vẻ, Tiền Đa Đa đi

làm đúng giờ. Lúc lên xe, nhìn thấy bố mẹ đứng trên sân thượng nhìn cô bước đi,

cô ngẩng đầu lên cười vẫy tay.

Có những lúc người yêu bạn sẽ khiến bạn buồn lòng, nhưng may mà cô hiểu được

một điều rằng, gia đình mãi mãi là gia đình.

Sau khi lên xe, cô vẫn thở dài một tiếng, nghĩ một lát, rút điện thoại ra gọi

cho cô nhân viên của công ty bất động sản hỏi tiến độ của căn hộ.

Mặc dù là lời nói trong lúc nóng giận, nhưng điều mẹ nói không phải là không có

lý. Một gia đình sống gần gũi bên nhau không có gì là không tốt, nhưng dù sao

cô cũng không còn là trẻ con, lại không phải không có đủ khả năng lo cho cuộc

sống của mình, cứ sống với bố mẹ như vậy, ngay ccả cô cũng cảm thấy có vấn đề.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!