Chương 1: Nghĩ chuyện buồn thành chuyện vui

Nếu xảy ra chuyện buồn

thì làm thế nào? Thì coi nó là chuyện vui!

Cố gắng để nghĩ, đến những thứ tồi tệ nhất! Sẽ nghĩ

rằng nếu không có chuyện này, mọi thứ sẽ trở nên tồi tệ hơn, kết quả càng khó

giải quyết hơn, cứ nghĩ như vậy, tâm trạng tự nhiên sẽ cảm thấy vui hơn.

Cái Tết này Tiền Đa Đa

cảm thấy khá buồn tẻ.

Một năm làm việc vất vả, công ty không đối xử tệ với cô, cô cũng không đối xử

tệ với mình, tiện thể còn muốn tỏ lòng hiếu thảo, muốn đưa bố mẹ cùng đi du

lịch nước ngoài. Không ngờ mẹ lại từ chối ngay, tiếp theo bà bắt đầu kêu ca

phàn nàn, chỉ còn thiếu nước kéo cô ra ngoài đường bêu giễu trước mặt mọi người

mà thôi.

Thực ra cô cảm thấy nếu việc bêu giễu trước mặt mọi người ngoài đường không mất

mặt như vậy thì mẹ cô cũng sẽ làm như thế. Để tất cả mọi người trong thiên hạ

đều biết mình sinh được một cô con gái gần ba mươi tuổi đầu vẫn chưa lấy được

chồng, những việc tự hạ nhục mình như vậy, mẹ Tiền Đa Đa sẽ không bao giờ làm.

Để tỏ rõ sự không hài lòng của mình, cả cái Tết, mẹ Tiền Đa Đa áp dụng biện

pháp trừng phạt phớt lờ, ngay cả bố cô cũng bị vạ lây, cả cái Tết âm lịch ngày

nào cũng trôi qua trong sự lo lắng, thấp thỏm.

Thôi đi, gần ba mươi tuổi đầu rồi vẫn lẻ bóng một mình, sức ép của cô cũng lớn

lắm chứ?

Tiền Đa Đa cảm thấy rất ấm ức, nỗi ấm ức này giống như lớp bọt bia sau khi bị

lắc mạnh, không giữ được cứ trào ra.

Từ nhỏ cô học hành chăm chỉ, có chí tiến thủ là vì cái gì?

Trải qua tháng bảy đen tối đấu tranh phấn đấu vào trường đại học nổi tiếng là

vì cái gì?

Khó khăn lắm mới chen chân vào được công ty hiện nay, đấu đá sứt đầu mẻ trán

mới ngoi lên được vị trí như bây giờ là vì cái gì?

Vậy mà tất cả những điều này đều không khiến mọi người hài lòng bằng việc con

gái người ta vừa mới tốt nghiệp đại học đã được cưới hỏi hoành tráng. Nhà họ

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!